Hải Ngoại Ngày Nay


LIÊN KẾT HẢI NGOẠI YỂM TRỢ QUỐC NỘI ĐẤU TRANH

GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT CỘNG

GIẢi TRỪ HIỂM HỌA XÂM LĂNG TRUNG CỘNG

Trung Quốc đối mặt áp lực chưa từng có từ G7 - VNExpress

Tuesday, June 15, 2021 // ,

 

  • Thế giới
  • Phân tích
  • Thứ tư, 16/6/2021, 07:24 (GMT+7)


    G7 đang thống nhất hơn bao giờ hết trong nỗ lực kiềm chế Trung Quốc và điều này tạo ra không ít áp lực lên Bắc Kinh.

    G7 mới đây đã thể hiện lập trường mạnh mẽ nhất trong nhiều thập kỷ trước Trung Quốc về hàng loạt vấn đề, từ nhân quyền đến thương mại. Tại hội nghị thượng đỉnh của nhóm diễn ra ở Anh cuối tuần qua, lãnh đạo các nước G7 đã cho thấy tinh thần nhất quán trong nỗ lực gây sức ép lên Bắc Kinh. Điều này được thể hiện rõ nét hơn cả qua tuyên bố chung ngày 13/6 với ngôn từ khá quyết liệt, giới phân tích đánh giá.

    Dù thừa nhận về khả năng hợp tác với Trung Quốc trong một số lĩnh vực như biến đổi khí hậu, tuyên bố chung của G7 lại nêu lên nhiều vấn đề mà Bắc Kinh coi là nhạy cảm như Tân Cương, Hong Kong, Đài Loan. Nhóm đồng thời kêu gọi tiến hành điều tra về nguồn gốc Covid-19 trong bối cảnh giả thuyết nCoV bị rò rỉ từ phòng thí nghiệm Trung Quốc đang được quan tâm trở lại.

    Không phải tất cả lãnh đạo G7 đều có lập trường cứng rắn như Tổng thống Mỹ Joe Biden, người đang nỗ lực tái khẳng định vị thế của Mỹ trên trường quốc tế trong chuyến công du nước ngoài đầu tiên của mình. Tuy nhiên, các nhà phân tích cho rằng sự đồng thuận chưa từng có giữa họ về vấn đề Trung Quốc đang khiến Bắc Kinh không khỏi cảm thấy lo lắng.

    Các lãnh đạo G7 và Liên minh châu Âu chụp ảnh chung tại Vịnh Carbis, Cornwall, Anh, ngày 11/6. Ảnh: AFP.

    Các lãnh đạo G7 và Liên minh châu Âu chụp ảnh chung tại Vịnh Carbis, Cornwall, Anh, ngày 11/6. Ảnh: AFP.

    Nó có thể khiến Trung Quốc gặp nhiều thách thức hơn trong việc "chen ngang" mối quan hệ giữa Mỹ và châu Âu, khi Bắc Kinh đang đối diện mối hoài nghi ngày càng lớn từ phương Tây.

    Li Mingjiang, phó giáo sư tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam, Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore, nhận định G7 ngày càng thống nhất hơn trước vấn đề Trung Quốc và dành nhiều nỗ lực hơn nhằm cạnh tranh với Bắc Kinh trong các lĩnh vực như cung cấp vaccine, phát triển cơ sở hạ tầng, thương mại và công nghệ.

    "Đây là điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử G7, tuyên bố chung này thể hiện một mặt trận thống nhất mà bạn chưa bao giờ nhìn thấy trước đây", ông nói.

    Li lưu ý thêm rằng nó còn cho thấy những rạn nứt trong chiến lược của Trung Quốc khi tìm cách dùng sức mạnh kinh tế để khoét sâu chia rẽ giữa Mỹ và các đồng minh. Trung Quốc từng ký một thỏa thuận đầu tư lớn với Liên minh châu Âu, nhưng nó đã bị đóng băng gần đây sau các động thái cứng rắn của Bắc Kinh.

    "Có lẽ đã đến lúc Bắc Kinh nên thận trọng hơn một chút với tính toán rằng sức mạnh kinh tế của họ có thể ngăn chặn tâm lý bài Trung Quốc gia tăng trong các nước phương Tây này", ông nói, đề cập đến G7.

    Trong hội nghị thượng đỉnh ở Cornwall, các nước G7 cũng công bố sáng kiến phát triển mang tên "Xây dựng lại Thế giới Tốt đẹp hơn" nhằm đối chọi với Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc. Tuy nhiên, nội dung chi tiết về sáng kiến cơ sở hạ tầng của G7 chưa được hé lộ.

    G7 còn cam kết hỗ trợ một tỷ liều vaccine Covid-19 cho các quốc gia đang phát triển giữa lúc Bắc Kinh đang thúc đẩy chiến lược ngoại giao vaccine của riêng mình.

    Đáp lại, đại sứ quán Trung Quốc tại Anh ngày 14/6 ra tuyên bố nói rằng các lãnh đạo G7 đã "vu khống Trung Quốc" và đang tạo ra đối đầu, chia rẽ thay vì hợp tác.

    Nhưng ngay cả khi thống nhất về một số vấn đề liên quan đến Trung Quốc, mức độ chia rẽ trong nội bộ G7 vẫn khá rõ ràng. Tuyên bố không mạnh mẽ như Mỹ kỳ vọng khi EU, Đức và Italy được cho là không muốn lên án Trung Quốc về cáo buộc lao động cưỡng bức ở Tân Cương, còn Canada, Pháp và Nhật Bản lại có vẻ ngả nhiều hơn về phía quan điểm của Mỹ.

    Thủ tướng Anh Boris Johnson không trực tiếp đề cập đến Trung Quốc trong phát biểu sau hội nghị và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron sau đó nói rằng G7 không phải một "câu lạc bộ" thù địch với Trung Quốc.

    Dù có sự khác nhau về mức độ, theo Emilian Kavalski, giáo sư về quan hệ Trung Quốc - châu Âu tại Đại học Nottingham Ninh Ba, việc Trung Quốc là vấn đề duy nhất mà các lãnh đạo G7 dường như có thể đồng thuận nên khiến Bắc Kinh cảm thấy lo lắng. "G7 muốn gửi một thông điệp mạnh mẽ tới Trung Quốc", ông nhấn mạnh.

    Đồng quan điểm, Tang Xiaoyang, giáo sư quan hệ quốc tế tại Đại học Thanh Hoa, nhận định việc Mỹ tiếp tục phối hợp với các đồng minh nhằm kiềm chế Trung Quốc chắc chắn sẽ gây áp lực lớn lên Bắc Kinh.

    "Rõ ràng Biden muốn củng cố liên minh xuyên Đại Tây Dương nhằm chống Trung Quốc và Nga khi ông chọn gặp các đồng minh châu Âu trong chuyến công du nước ngoài đầu tiên của mình", Tang nói. "Nhiều cuộc thảo luận chính sách của họ không thể xa rời chủ đề Trung Quốc và tất cả đều là một phần trong nỗ lực tập hợp đồng minh nhằm kìm hãm Trung Quốc".

    Tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong một sự kiện bên lề hội nghị G7. Ảnh: AFP.

    Tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong một sự kiện bên lề hội nghị G7. Ảnh: AFP.

    Dù vậy, theo các nhà phân tích, hội nghị thượng đỉnh G7 vẫn đưa ra được một tầm nhìn tích cực về hợp tác với Bắc Kinh trong lĩnh vực y tế toàn cầu và cơ sở hạ tầng.

    Chin-Hao Huang, phó giáo sư về chính sách đối ngoại của Trung Quốc tại Đại học Yale-NUS, Singapore, cho rằng "cạnh tranh lành mạnh" là điều tốt đối với cộng đồng quốc tế và cả Bắc Kinh lẫn Washington đều cần phải điều chỉnh lại để đáp ứng những thách thức toàn cầu.

    Theo ông, kết quả mà hội nghị thượng đỉnh đạt được phản ánh rõ nét nỗ lực của Mỹ trong việc thúc đẩy G7 thể hiện lập trường cứng rắn hơn với Trung Quốc. Nó đồng thời cho thấy những khó khăn ngày càng tăng của Bắc Kinh trước áp lực quốc tế trong những vấn đề như Tân Cương, Hong Kong hay Đài Loan.

    "Những vấn đề Trung Quốc coi là công việc nội bộ thực tế rất khó tránh tác động từ quốc tế", Huang đánh giá. "Khi bạn trở nên có ảnh hưởng hơn trên trường quốc tế, đây không còn là vấn đề của riêng Trung Quốc nữa mà là những vấn đề được toàn cầu quan tâm".

    Vũ Hoàng (Theo SCMP)

     

    Chuyến công du đầu tiên thử thách chiến lược ngoại giao của Biden

    Friday, June 11, 2021 // ,

    VNExpress

    Thứ năm, 10/6/2021, 14:35 (GMT+7)

    Quan chức Mỹ tránh dùng ngôn từ gay gắt, cố gắng thuyết phục Trung Quốc khi nhấn mạnh họ cũng có lợi ích khi xác định được nguồn gốc Covid-19.

    Trung Quốc, nơi ghi nhận các ca Covid-19 đầu tiên, có dân cư đông đúc và mức độ đi lại toàn cầu cao, khiến cho virus có điều kiện để dễ dàng lây lan nhanh chóng. Không chỉ vậy, Trung Quốc còn được cho là thiếu minh bạch về cách nCoV lây lan trong giai đoạn dịch khởi phát.

    Khi giả thuyết nCoV rò rỉ từ phòng thí nghiệm ở Vũ Hán nóng trở lại, chính quyền Tổng thống Mỹ Joe Biden đang phải đối mặt với một số lựa chọn rất khó khăn về cách làm thế nào để theo đuổi nó. Với vị thế của Trung Quốc trên trường quốc tế, việc yêu cầu nước này minh bạch về nguồn gốc Covid-19 là một nhiệm vụ rất khó khăn.

    Antony Blinken tại Wilmington hồi tháng 11/2020. Ảnh: AP.

    Antony Blinken tại Wilmington hồi tháng 11/2020. Ảnh: AP.

    Mỹ hiện chưa khởi động chiến dịch gây áp lực công khai với Trung Quốc về nguồn gốc Covid-19. Các quan chức hàng đầu của chính quyền Biden gần đây liên tục đối mặt với cùng một câu hỏi: Làm thế nào để khiến Trung Quốc, nước rõ ràng miễn cưỡng cung cấp thông tin, chấp nhận hợp tác với các nhà điều tra quốc tế?

    Các quan chức chính quyền Biden hiện nghiêng về hướng chìa "củ cà rốt" hơn là "cây gậy". Họ đang cố thuyết phục Bắc Kinh bằng cách nhiều lần nhấn mạnh rằng Trung Quốc cũng có lợi trong việc tìm hiểu sự thật.

    Chuyên gia hàng đầu về bệnh truyền nhiễm của chính phủ Mỹ Anthony S. Fauci tuần này nói trên MSNBC rằng "rõ ràng Trung Quốc có lợi ích khi tìm ra nguồn gốc chính xác của virus". Người dẫn chương trình Willie Geist hỏi lại rằng: "Nhưng chẳng phải họ cũng có lợi ích khi che giấu thông tin nếu nCoV thật sự rò rỉ từ phòng thí nghiệm hay sao?"

    Fauci đã tránh trả lời câu hỏi này. "Tôi không muốn suy đoán về điều đó, bởi vì mỗi khi tôi nói điều gì đó như vậy, anh biết rồi đấy, người ta sẽ đưa câu nói của tôi ra khỏi ngữ cảnh và nó sẽ được chia sẻ chóng mặt trên Twitter", Fauci nói. "Vì vậy, tôi sẽ để vấn đề đó cho người khác nhận định".

    Trong cuộc phỏng vấn được phát sóng cuối tuần trước trên HBO, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken cũng bày tỏ quan điểm giống Fauci rằng "Trung Quốc có lợi ích khi xác định được nguồn gốc nCoV".

    Tuy nhiên, theo Aaron Blake, nhà bình luận của Washington Post, Trung Quốc có thể muốn tìm ra sự thật, nhưng không nhất thiết phải công khai thông tin đó cho thế giới. "Có nhiều lý do để tin rằng Trung Quốc sẽ phải đối diện những phát hiện bất lợi. Nếu nCoV được xác định là rò rỉ từ phòng thí nghiệm, điều đó không chỉ cho thấy họ đã che đậy nó trong hơn 1,5 năm qua, công chúng cũng sẽ yêu cầu truy cứu trách nhiệm người làm virus thoát ra ngoài", Blake viết.

    Ít nhất, Blinken dường như ám chỉ ý rằng Trung Quốc có thể phải chịu trách nhiệm nếu không hợp tác. "Nếu họ muốn trở thành người chơi có trách nhiệm trên trường quốc tế, rõ ràng họ cũng có lợi ích khi làm mọi thứ có thể để cung cấp tất cả thông tin, nhằm đảm bảo rằng chúng ta có thể ngăn chặn đại dịch xảy ra một lần nữa", Ngoại trưởng nói. Tuy nhiên, ông không nói rõ áp lực thật sự Mỹ có thể gây ra để Trung Quốc "chịu trách nhiệm" là gì.

    Hồi đầu tuần, thư ký báo chí Nhà Trắng Jen Psaki được hỏi về các bước Mỹ đang thực hiện để gây sức ép với Trung Quốc và bà chỉ trả lời chung chung là "tương tác, chắc chắn là ở cấp cao nhất" với Trung Quốc và Mỹ sẽ làm việc với WHO cùng các đối tác quốc tế để "gây áp lực". Bà nói thêm rằng "chúng tôi sẽ không ngồi yên chấp nhận việc họ nói rằng họ sẽ tham gia".

    "Bình luận này tương đồng với phát ngôn của Blinken, nhưng việc cho rằng Trung Quốc đang cảm thấy và nên cảm thấy áp lực để làm điều đúng đắn là một sự đảm bảo mơ hồ. Chúng ta vẫn chưa biết chính xác áp lực đó là gì", Blake bình luận.

    "Tuy nhiên, cũng có thể có những điều đang xảy ra đằng sau hậu trường mà chúng ta không biết. Ngoại giao thường được tiến hành tốt nhất sau những cánh cửa đóng kín", Blake nhận xét thêm. "Nhưng chúng ta đã thực hiện ngoại giao kiểu đó suốt 1,5 năm qua mà Trung Quốc vẫn tiếp tục không cởi mở với cộng đồng quốc tế".

    Bắc Kinh được cho là đã hạn chế đáng kể phạm vi cuộc điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ở Vũ Hán hồi đầu năm. Nhóm chuyên gia quốc tế bị từ chối tiếp cận những thông tin và nhân sự quan trọng tại Viện Virus học Vũ Hán (WIV). Do không có bằng chứng phủ định giả thuyết, họ kết luận việc rò rỉ virus từ WIV "cực kỳ khó xảy ra".

    Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus, người thường bị cáo buộc thiên vị Trung Quốc, sau đó cho rằng kết quả nghiên cứu "không đủ bao quát" và nói rằng vẫn cần điều tra thêm khả năng virus thoát ra từ phòng thí nghiệm.

    Cuối tháng trước, các quan chức Mỹ tại Đại Hội đồng Y tế Thế giới (WHA), cơ quan ra quyết định của WHO, đã kêu gọi tổ chức một cuộc điều tra quốc tế mới về nguồn gốc virus. Tuy nhiên, giới chức Trung Quốc cho rằng họ đã hoàn thành "phần việc" của mình trong cuộc điều tra của WHO và nỗ lực tìm hiểu nguồn gốc virus giờ đây nên tập trung vào nơi khác, ám chỉ giả thuyết được Bắc Kinh đưa ra là nCoV được "nhập khẩu" vào Trung Quốc, có thể qua thực phẩm đông lạnh.

    "Có lẽ sự trỗi dậy của giả thuyết nCoV rò rỉ từ phòng thí nghiệm và chính sách ngoại giao kín đáo và tinh tế hơn sẽ khiến Trung Quốc thay đổi", Blake nói. "Nhưng có rất nhiều lý do để hoài nghi về điều đó".

    Phương Vũ (Theo Washington Post) 

    Mỹ dịu giọng với Trung Quốc để điều tra nguồn gốc Covid-19

     VNExpress

    Thứ năm, 10/6/2021, 11:40 (GMT+7) 

    Quan chức Mỹ tránh dùng ngôn từ gay gắt, cố gắng thuyết phục Trung Quốc khi nhấn mạnh họ cũng có lợi ích khi xác định được nguồn gốc Covid-19.

    Trung Quốc, nơi ghi nhận các ca Covid-19 đầu tiên, có dân cư đông đúc và mức độ đi lại toàn cầu cao, khiến cho virus có điều kiện để dễ dàng lây lan nhanh chóng. Không chỉ vậy, Trung Quốc còn được cho là thiếu minh bạch về cách nCoV lây lan trong giai đoạn dịch khởi phát.

    Khi giả thuyết nCoV rò rỉ từ phòng thí nghiệm ở Vũ Hán nóng trở lại, chính quyền Tổng thống Mỹ Joe Biden đang phải đối mặt với một số lựa chọn rất khó khăn về cách làm thế nào để theo đuổi nó. Với vị thế của Trung Quốc trên trường quốc tế, việc yêu cầu nước này minh bạch về nguồn gốc Covid-19 là một nhiệm vụ rất khó khăn.

    Antony Blinken tại Wilmington hồi tháng 11/2020. Ảnh: AP.

    Antony Blinken tại Wilmington hồi tháng 11/2020. Ảnh: AP.

    Mỹ hiện chưa khởi động chiến dịch gây áp lực công khai với Trung Quốc về nguồn gốc Covid-19. Các quan chức hàng đầu của chính quyền Biden gần đây liên tục đối mặt với cùng một câu hỏi: Làm thế nào để khiến Trung Quốc, nước rõ ràng miễn cưỡng cung cấp thông tin, chấp nhận hợp tác với các nhà điều tra quốc tế?

    Các quan chức chính quyền Biden hiện nghiêng về hướng chìa "củ cà rốt" hơn là "cây gậy". Họ đang cố thuyết phục Bắc Kinh bằng cách nhiều lần nhấn mạnh rằng Trung Quốc cũng có lợi trong việc tìm hiểu sự thật.

    Chuyên gia hàng đầu về bệnh truyền nhiễm của chính phủ Mỹ Anthony S. Fauci tuần này nói trên MSNBC rằng "rõ ràng Trung Quốc có lợi ích khi tìm ra nguồn gốc chính xác của virus". Người dẫn chương trình Willie Geist hỏi lại rằng: "Nhưng chẳng phải họ cũng có lợi ích khi che giấu thông tin nếu nCoV thật sự rò rỉ từ phòng thí nghiệm hay sao?"

    Fauci đã tránh trả lời câu hỏi này. "Tôi không muốn suy đoán về điều đó, bởi vì mỗi khi tôi nói điều gì đó như vậy, anh biết rồi đấy, người ta sẽ đưa câu nói của tôi ra khỏi ngữ cảnh và nó sẽ được chia sẻ chóng mặt trên Twitter", Fauci nói. "Vì vậy, tôi sẽ để vấn đề đó cho người khác nhận định".

    Trong cuộc phỏng vấn được phát sóng cuối tuần trước trên HBO, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken cũng bày tỏ quan điểm giống Fauci rằng "Trung Quốc có lợi ích khi xác định được nguồn gốc nCoV".

    Tuy nhiên, theo Aaron Blake, nhà bình luận của Washington Post, Trung Quốc có thể muốn tìm ra sự thật, nhưng không nhất thiết phải công khai thông tin đó cho thế giới. "Có nhiều lý do để tin rằng Trung Quốc sẽ phải đối diện những phát hiện bất lợi. Nếu nCoV được xác định là rò rỉ từ phòng thí nghiệm, điều đó không chỉ cho thấy họ đã che đậy nó trong hơn 1,5 năm qua, công chúng cũng sẽ yêu cầu truy cứu trách nhiệm người làm virus thoát ra ngoài", Blake viết.

    Ít nhất, Blinken dường như ám chỉ ý rằng Trung Quốc có thể phải chịu trách nhiệm nếu không hợp tác. "Nếu họ muốn trở thành người chơi có trách nhiệm trên trường quốc tế, rõ ràng họ cũng có lợi ích khi làm mọi thứ có thể để cung cấp tất cả thông tin, nhằm đảm bảo rằng chúng ta có thể ngăn chặn đại dịch xảy ra một lần nữa", Ngoại trưởng nói. Tuy nhiên, ông không nói rõ áp lực thật sự Mỹ có thể gây ra để Trung Quốc "chịu trách nhiệm" là gì.

    Hồi đầu tuần, thư ký báo chí Nhà Trắng Jen Psaki được hỏi về các bước Mỹ đang thực hiện để gây sức ép với Trung Quốc và bà chỉ trả lời chung chung là "tương tác, chắc chắn là ở cấp cao nhất" với Trung Quốc và Mỹ sẽ làm việc với WHO cùng các đối tác quốc tế để "gây áp lực". Bà nói thêm rằng "chúng tôi sẽ không ngồi yên chấp nhận việc họ nói rằng họ sẽ tham gia".

    "Bình luận này tương đồng với phát ngôn của Blinken, nhưng việc cho rằng Trung Quốc đang cảm thấy và nên cảm thấy áp lực để làm điều đúng đắn là một sự đảm bảo mơ hồ. Chúng ta vẫn chưa biết chính xác áp lực đó là gì", Blake bình luận.

    "Tuy nhiên, cũng có thể có những điều đang xảy ra đằng sau hậu trường mà chúng ta không biết. Ngoại giao thường được tiến hành tốt nhất sau những cánh cửa đóng kín", Blake nhận xét thêm. "Nhưng chúng ta đã thực hiện ngoại giao kiểu đó suốt 1,5 năm qua mà Trung Quốc vẫn tiếp tục không cởi mở với cộng đồng quốc tế".

    Bắc Kinh được cho là đã hạn chế đáng kể phạm vi cuộc điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ở Vũ Hán hồi đầu năm. Nhóm chuyên gia quốc tế bị từ chối tiếp cận những thông tin và nhân sự quan trọng tại Viện Virus học Vũ Hán (WIV). Do không có bằng chứng phủ định giả thuyết, họ kết luận việc rò rỉ virus từ WIV "cực kỳ khó xảy ra".

    Tổng giám đốc WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus, người thường bị cáo buộc thiên vị Trung Quốc, sau đó cho rằng kết quả nghiên cứu "không đủ bao quát" và nói rằng vẫn cần điều tra thêm khả năng virus thoát ra từ phòng thí nghiệm.

    Cuối tháng trước, các quan chức Mỹ tại Đại Hội đồng Y tế Thế giới (WHA), cơ quan ra quyết định của WHO, đã kêu gọi tổ chức một cuộc điều tra quốc tế mới về nguồn gốc virus. Tuy nhiên, giới chức Trung Quốc cho rằng họ đã hoàn thành "phần việc" của mình trong cuộc điều tra của WHO và nỗ lực tìm hiểu nguồn gốc virus giờ đây nên tập trung vào nơi khác, ám chỉ giả thuyết được Bắc Kinh đưa ra là nCoV được "nhập khẩu" vào Trung Quốc, có thể qua thực phẩm đông lạnh.

    "Có lẽ sự trỗi dậy của giả thuyết nCoV rò rỉ từ phòng thí nghiệm và chính sách ngoại giao kín đáo và tinh tế hơn sẽ khiến Trung Quốc thay đổi", Blake nói. "Nhưng có rất nhiều lý do để hoài nghi về điều đó".

      Trở lại Thế giới

    Phương Vũ (Theo Washington Post) 

    Hai nguy cơ suy thoái vẫn căng thẳng sau 5 năm thực hiện “luật đảng” - Nghị quyết 4 – Khoá 12

    Monday, June 7, 2021 // ,
      Bài phân tích của TS. Phạm Quý Thọ
      2021-06-07
    Hai nguy cơ suy thoái vẫn căng thẳng sau 5 năm thực hiện “luật đảng” - Nghị quyết 4 – Khoá 12Hình minh hoạ. Một tấm biển cổ động cho Đảng Cộng sản ở Hà Nội hôm 22/1/2021
     AFP















    Ngày 30-10-2016 ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa 12 ký ban hành Nghị quyết số 04-NQ/TW về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ.

    Nghị quyết, được khái quát như “luật nội bộ của Đảng”, là công cụ lãnh đạo truyền thống của đảng CS. Chủ đề củng cố đảng là trọng tâm từ Nghị quyết 4 Khoá Đại hội 11 (2011-2016) về xây dựng Đảng, nhưng Nghị quyết số 04-NQ/TW Khoá 12 nêu trên có ý nghĩa rất quan trọng với đảng để duy trì chế độ dưới sự lãnh đạo của độc đảng CS. 

    “Hai nguy cơ”

    Sau năm năm thực hiện Nghị quyết, một số kết quả như chống tham nhũng được ghi nhận, nhưng hai nguy cơ suy thoái bản chất hiện hữu trong lòng chế độ vẫn căng thẳng. Thứ nhất, tập trung quyền lực tuyệt đối vào lãnh tụ. Ông Tổng Bí thư nay đang ở đỉnh cao quyền lực sau khi đã hai lần ‘vượt qua’ quy định của đảng về tuổi và giới hạn nhiệm kỳ. Ngày 4/6 vừa qua, một lần nữa ông Tổng Bí thư cùng với Chủ tịch Nước và Thủ tướng Chính phủ “tham gia” Thường vụ Ban cán sự đảng Bộ Công An. Điều này chỉ có thể được hiểu hoặc là “tham vọng quyền lực” hoặc là sự bất ổn thể chế, suy thoái vẫn là nguy cơ cao cần cảnh giác. Việc chuyển giao quyền lực vị trí Tổng Bí thư cho thế hệ lãnh đạo sau vẫn đang khó khăn.

    000_96M2E6.jpg
    Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại Quốc hội Việt Nam hôm 24/3/2021. AFP

    Thứ hai, ông Tổng Bí thư đã làm chủ được quy tắc cai trị, rằng ông ấy cần có quyền lực tuyệt đối, và ông đã “thành công”, nay ông cần một bộ máy “trong sạch”, nhưng phải trung thành phục vụ lợi ích Đảng CS và lãnh tụ, bởi không ai có thể cai trị một mình. Chế độ tập quyền đòi hỏi một bộ máy đặc quyền đặc lợi. Tuy nhiên, cơ chế về “đặc quyền đặc lợi” đã không thể được thiết kế công khai minh bạch. Bộ máy cầm quyền mới sau Đại hội 13 về cơ bản được sắp xếp. Hai trăm Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương được bố trí chức quyền, nhưng cơ chế kiểm soát quyền lực, “lồng thể chế”, vẫn chưa được xây dựng rõ ràng, và chế độ đặc lợi ẩn chứa nguy cơ tham nhũng, trục lợi rất cao. Hầu như tất cả cán bộ lãnh đạo cao cấp không sống nhờ lương. Tiền lương tháng cao nhất là Chủ tịch nước được quy định trong Hệ thống tiền lương cho công chức, viên chức cũng chỉ trên 20 triệu đồng, tương đương hơn 800$. Họ sống và phục vụ trung thành với Đảng và lãnh tụ nhờ ‘bổng lộc’. Các quý vị có thể suy đoán về chế độ đặc lợi “ngầm” này, và có thể cùng bàn luận trong một dịp khác.

    Sau đây, sự lý giải về nguyên nhân của hai nguy cơ nêu trên được đưa ra từ góc nhìn thể chế, cụ thể là kinh tế thị trường và quyền lực, mối quan hệ giữa chúng trong quá trình chuyển đổi sang thị trường.

    “Kinh tế thị trường”

    Kinh tế thị trường đã hình thành và đang tồn tại, thậm chí mầm mống của nó có trong lòng chế độ tập quyền, kinh tế tập trung, công cụ kế hoạch hoá. Các hiện tượng như “khoán chui” ở Vĩnh Phú… được ghi lại trong cuốn sách: “Phá rào” trong kinh tế vào đêm trước Đổi mới”, 2013 của nhà nghiên cứu Đặng Phong (1939-2010), là những mầm mống hiện hữu. Sai lầm của đợt tổng cải cách “giá - lương - tiền” cuối năm 1985 đã dẫn đến “Đổi mới” được coi là chính thức năm 1986 tại Đại hội 6. “Dò dẫm qua sông” là cách “chuyển đổi” qua các đại hội đảng. Từ ‘công nhận’ nền “kinh tế hàng hoá nhiều thành phần”, cho phép “Đảng viên làm kinh tế tư nhân” tại Đại hội 10 năm 2006, “thí điểm kết nạp chủ doanh nghiệp tư nhân vào Đảng” ở Đại hội 11 năm 2011, coi “kinh tế thị trường là động lực quan trọng” ở Đại hội 12 năm 2016, nhận thức thị trường như “ một yếu tố từ khâu sản xuất, chứ không chỉ phân phối” tại Đại hội 13 năm 2021…

    Tăng trưởng kinh tế khá nhanh trong suốt giai đoạn 30 năm vừa qua ở Việt Nam từ xuất phát điểm thấp là điều được lý giải. Kinh tế thị trường đang là bệ đỡ cho nền kinh tế, trước hết tạo động lực cho tăng trưởng, từ đó tạo ra việc làm và thu nhập cho người lao động, của cải cho xã hội.

    000_8ZB8AR.jpg
    Hình minh hoạ. Cờ đảng và cờ tổ quốc trên Đường phố Hà Nội hôm 22/1/2021. AFP

    “Quyền lực đảng”

    Kinh tế thị trường ‘bén rễ sâu’ và lớn  mạnh đang trở thành “thế lực tự nhiên” thách thức, đối chọi với quyền lực đảng. Mối quan hệ giữa nhà nước (đảng) và thị trường được đặt ra, căng thẳng hay thuận lợi,  thắng hay thua trong từng lúc, từng trận tuỳ thuộc vào chính sách cải cách. Chuyển đổi nền kinh tế chỉ huy sang thị trường nghĩa là dần xoá bỏ công cụ quản lý kế hoạch hoá tập trung, thay vào đó là sử dụng công cụ thị trường. Đây là yếu tố chủ chốt khiến quyền lực đảng ‘lung lay’.

    Ý thức hệ chủ nghĩa xã hội biện minh cho chủ trương tranh thủ kinh tế thị trường, coi đó là sự nhượng bộ mang tính chiến lược trong thời kỳ gọi là “quá độ”. Tư tưởng chủ nghĩa Mác – Lênin được bảo vệ và coi là nền tảng để duy trì chế độ chính trị.

    Đảng CS trở nên ‘bớt’ “toàn trị” khi lĩnh vực kinh tế đã buộc phải dần ‘nhường’ cho các cá thể, doanh nghiệp của các thành phần kinh tế hỗn hợp phải hoạt động theo các quy luật thị trường, theo nguyên tắc cạnh tranh và lợi nhuận, tài sản được cam kết bảo vệ. Đảng cố giữ lại chức năng  “độc đoán”  trong các lĩnh vực khác, đặc biệt về tư tưởng.

    Tha hoá quyền lực đảng trong quá trình phân chia quyền cho các cấp, các ngành và các cá thể và doanh nghiệp để thích nghi với kinh tế thị trường đang lớn mạnh, bộc lộ những yếu điểm của chế độ đảng trị. Chính phủ, chính quyền địa phương được phân quyền lớn hơn để điều hành nền kinh tế nên có khả năng lớn hơn thâu tóm thực quyền khi chi phối các mối quan hệ quyền lực khác bằng lợi ích vật chất. Đây là nguyên nhân trực tiếp của quá trình “sự suy thoái” nội bộ. Thực tế cho thấy, rằng sự sai lầm của chính sách tăng trưởng nóng vội dựa vào các tập đoàn kinh tế nhà nước và “quản lý yếu kém” trong nhiệm kỳ 11 đã dẫn tới khủng hoảng kinh tế, như ‘chất xúc tác’ kích hoạt phản ứng “suy thoái” bùng nổ gây “bất ổn” thể chế.

    “Ta đánh ta”

    Nghị quyết TƯ 4 Khoá 12 năm 2016 nhận định rằng tình trạng suy thoái nghiêm trọng đến mức “đe doạ sự tồn vong của đảng, của chế độ”. Đây là ‘đảng luật’ lần đầu tiên trong lịch sử đảng CS “công khai” mở đường cho “ta đánh ta” với phương châm “đánh chuột nhưng không làm vỡ bình”.

    Đảng CS coi “ngăn chặn” suy thoái là vấn đề nội bộ khó khăn nên những kết quả từ chiến dịch “đốt lò” được dư luận hoan nghênh. Hàng chục nghìn đảng viên bị kỷ luật, hàng nghìn vụ vi phạm, tham nhũng, trục lợi, gây thiệt hại liên quan đến chức vụ, quyền hạn, trong đó có hàng trăm lãnh đạo cấp cao thuộc Trung ương quản lý, thậm chí là Uỷ viên bộ Chính trị, bị xử tại toà với các hình phạt nghiêm khắc…

    Bên cạnh đó việc giáo dục đạo đức, nêu gương cũng được đề cao, như một công cụ truyền thống về niềm tin, sự cống hiến và trung thành với lý tưởng, với quyền lực tuyệt đối. Tuy nhiên, các giá trị này xa với thực tế, nên dường như thiếu thuyết phục, không gắn với các yếu tố tác động từ quan hệ xã hội, bạn bè, gia đình, bởi vậy tác dụng của giải pháp này là hạn chế, mang tính hình thức.

    Đồng thời với sự gieo rắc nỗi sợ hãi thì việc chỉnh đốn tổ chức được tăng cường. Như nêu ở trên, một bộ máy quyền lực cấp cao mới được “sàng lọc”. Tuy nhiên, tính kế thừa không được đặt ra. Quá nửa các Uỷ viên Ban Chấp hành trung ương khoá 12, những người bị kỷ luật, ‘có vấn đề’ hoặc ‘kỹ trị’ có quyền và gần tiền, dễ có nguy cơ tha hoá, được thay thế bởi các nhân vật mới được cho là trung thành, có nguồn gốc an ninh, quân đội, toà án hay chuyên trách đảng, đoàn thanh niên CS. Ngoài ra, cơ cấu vùng miền đang mất cân đối, ‘phái miền Nam’ đã vắng mặt trong truyền thống “tứ trụ”.

    hoinghitongketnghiquyet4.jpeg
    Hội nghị sơ kết 5 năm thực hiện Nghị quyết 4 ở Tổng cục Chính trị, Quân đội nhân dân Việt Nam hôm 26/5/2021. Báo Quân Đội Nhân Dân.

    Các nhà quan sát chính trị đang dõi theo những vụ tham nhũng đình đám, “tồn đọng” và chưa bị phát hiện được tiếp tục xử lý thế nào? Năng lực của quan chức bộ máy mới ra sao và liệu có bị tha hoá trong quá trình hoạt động hay không?

    “Hy vọng”

    Theo tôi, quá trình chuyển đổi sang thị trường sau hơn 30 năm là khó có thể đảo ngược, tuy nhiên, mới đây, trong một bài viết ngày 16/5/2021, ông Tổng Bí thư tiếp tục nhấn mạnh thông điệp đối với đảng viên, cán bộ lãnh đạo về sự kiên định với hệ tư tưởng chủ nghĩa Mác – Lênin và ý thức hệ xã hội chủ nghĩa, và rằng tranh thủ kinh tế tư bản là cần thiết nhưng chỉ coi đây là sự nhân nhượng mang tính sách lược trong “thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội.” Chuyên gia người Pháp, Alice Ekman, nghiên cứu về các chế độ toàn trị, trong tác phẩm mới đây, “Màu đỏ tươi” (“Rouge vif”, 2019), đã chỉ ra “những ảo tưởng về một quá trình dân chủ hoá, nhờ tự do hoá kinh tế”.

    Sau tổng kết năm năm có thể có một Nghị quyết 4 khoá 13 do vấn đề vẫn căng thẳng. Liệu Việt Nam có chút hy vọng nào vào những cải cách theo chủ trương như nêu trên?

    * Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do. 

    Đâu là 'mẫu số chung' của giới siêu giàu tại Việt Nam?

    Tuesday, June 1, 2021 // ,

     BBC

    Việt Nam

    NGUỒN HÌNH ẢNH,HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES

    Chụp lại hình ảnh,

    Giới siêu giàu ở Việt Nam đang cho thấy những chuyển biến trong xã hội nước này

    Giới siêu giàu ở Việt Nam có thể được phân chia thành ba nhóm nếu tính theo con đường, lĩnh vực làm giàu của họ, mặc dù sự đa dạng đó, giới này thể hiện đã chia sẻ một 'mẫu số chung,' một nhà quan sát kinh tế, xã hội Việt Nam từ Hà Nội nói với BBC.

    Vẫn theo ý kiến này, cái nhìn của cộng đồng tại Việt Nam với giới này còn khá mâu thuẫn, một mặt có sự 'khâm phục', 'mê mẩn' sự giàu có của họ, nhưng mặt khác lại có sự 'căm hận', 'đố kỵ tiềm ẩn', chỉ chờ cơ hội để bộc lộ một cách đáng sợ, PGS. TS. Nguyễn Hoàng Ánh nói với BBC hôm thứ Hai.

    Công ty sân sau và tư bản thân hữu từ đâu ra?

    Tuy nhiên, vẫn theo nhà quan sát này, người từng có nhiều năm nghiên cứu giảng dạy ở các Đại học tại Việt Nam về thương mại, ngoại thương, những người làm giàu hợp pháp nếu làm lợi cho xã hội là điều đáng hoan nghênh.

    Độ tuổi khá cao, ngành nghề còn 'bảo thủ'

    Việt Nam

    NGUỒN HÌNH ẢNH,NHAC NGUYEN/GETTY IMAGES

    Chụp lại hình ảnh,

    Việt Nam đang tiếp tục được đảng Cộng sản lãnh đạo định hướng đi lên Chủ nghĩa Xã hội

    Trước hết, nhận diện giới siêu giàu tại Việt Nam hiện nay, từ Hà Nội hôm 31/5/2021, bà Nguyễn Hoàng Ánh nói với BBC News Tiếng Việt:

    "Theo Báo cáo Thịnh vượng (Wealth Report) năm 2021 vừa được hãng tư vấn Knight Frank công bố, thì số lượng cá nhân siêu giàu - sở hữu tài sản có thể đầu tư trên 30 triệu USD - tại Việt Nam năm 2020 là 390 người, giảm từ 405 người của năm trước; 6 người giàu nhất Việt Nam sở hữu gần 17 tỷ USD.

    "Dẫn đầu danh sách này là chủ tịch Vingroup Phạm Nhật Vượng xếp vị trí 344 với 7,3 tỷ USD. Đây là năm thứ chín liên tiếp ông Vượng có tên trong top người giàu của Forbes. Năm ngoái, doanh nhân kinh doanh đa ngành này xếp hạng 286 với tài sản 5,6 tỷ USD.

    "Đứng thứ hai và thứ ba lần lượt là CEO Vietjet Nguyễn Thị Phương Thảo (2,8 tỷ USD) và Chủ tịch Hòa Phát Trần Đình Long (2,2 tỷ USD). Ba tỷ phú còn lại của Việt Nam là Chủ tịch Techcombank Hồ Hùng Anh (1,6 tỷ USD), Chủ tịch Thaco Trần Bá Dương (1,6 tỷ USD) và Chủ tịch Masan Nguyễn Đăng Quang (1,2 tỷ USD).

    Khi được hỏi đâu là đặc điểm nổi bật của giới này nếu thử phác họa chân dung họ, bà Nguyễn Hoàng Ánh nói:

    "Trong số 6 tỷ phú của Việt Nam, có 4 người khởi nghiệp tại Đông Âu gồm ông Vượng, bà Thảo, ông Quang và ông Hùng Anh. Tổng tài sản của sáu người này đạt gần 17 tỷ USD, với độ tuổi trung bình là 55.

    "Ông Trần Bá Dương là người Huế, lập nghiệp từ ngành ô tô, còn ông Trần Đình Long là người Hà Nội, lập nghiệp từ ngành sắt thép. Tất cả đều có bằng cử nhân đại học, ông Nguyễn Đăng Quang thậm chí là Thạc sỹ Quản trị Kinh doanh (MBA) của Đại học Kinh tế Nga Plekhanov và Tiến sĩ Khoa học Công nghệ tại Học viện Khoa học Quốc gia Belarus.

    "Nếu so sánh họ với giới này nước ngoài và khu vực, thì tuổi của họ khá cao (55) và ngành nghề kinh doanh khá bảo thủ. Nhìn qua Trung Quốc, Hàn Quốc v.v..., nhiều tỷ phú làm giàu nhờ các ngành công nghệ cao, Internet… trong khi với Việt Nam lại là bất động sản, sắt thép, xe hơi trong khi học vấn của tỷ phú Việt Nam có vẻ cao hơn."

    Phân loại con đường và mẫu số chung?

    Việt Nam

    NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

    Chụp lại hình ảnh,

    Tỷ phú Trịnh Văn Quyết và Bộ trường Giao thông Vận tải Việt Nam Nguyễn Văn Thể tại lễ cắt băng khai trương hãng Bamboo Airways do ông Quyết làm chủ sở hữu, tại Nội Bài, Hà Nội, hôm 16/01/2019

    Theo nhà quan sát này, giới siêu giàu tại Việt Nam có thể được phân loại thành ba nhóm, nếu nhìn vào con đường, quy mô, cách thức và tầm vóc làm giàu của họ, nhưng tựu lại họ có một mẫu số chung:

    "Có một nhóm người làm giàu từ Đông Âu, lợi dụng lúc chuyển đổi kinh tế ở những quốc gia đó để thu gom lượng tư bản đầu tiên.

    "Nhóm thứ hai làm giàu từ đất đai như với ông Đào Hồng Tuyển, như ông Lê Viết Lam Sun Group hay ông Trịnh Văn Quyết FLC.

    "Và nhóm thứ ba làm giàu từ những dịch vụ, mặt hàng thiết yếu như du lịch, hàng không, ngân hàng v.v...

    "Nhưng theo tôi, mẫu số chung là đều thu gom tư bản trong thời kỳ kinh tế chuyển đổi, dựa trên quan hệ với quan chức để có được lợi thế làm giàu."

    Trước câu hỏi có thể nói gì về môi trường mà giới những người giàu và siêu giàu ở Việt Nam đang làm ăn và trở nên thành đạt, liêu đó có ph là một xã hội Tư bản Chủ nghĩa hay xã hội XHCN hay không, hay là một kết hợp, lai ghép hoặc thế nào, bà Nguyễn Hoàng Ánh đáp:

    "Việt Nam chỉ còn Xã hội Chủ nghĩa về mặt lý thuyết, hiện tại là xã hội tư bản nhưng là tư bản hoang dã vì không có pháp trị, mà người ta tận dụng khe hở để làm giàu.

    "Nếu bạn đặt ra câu hỏi những người giàu này và cách thức họ làm giàu thể hiện, phản ánh gì về xã hội mà họ đang sống ở Việt Nam, thì tôi cho rằng cách thức họ làm giàu thể hiện ra từ lối sống của họ.

    "Cũng như ở Nga có người Nga mới, Trung Quốc có trọc phú đi khắp thế giới để tiêu tiền, nhà giàu mới nổi ở Pháp được văn hào Molière mô tả từ thế kỷ 17, lối sống phô trương của họ thể hiện khắp mọi nơi.

    "Có điều khác với mô tả của Molière, tư sản Pháp thời đó kiếm tiền chính đáng nên dù không biết cách tiêu nhưng không quá phung phí; còn người giàu mới ở Nga, Trung Quốc và Việt Nam kiếm tiền quá dễ nên rất hoang phí.

    "Ông Lê Kiên Thành, con của cố Tổng Bí thư ĐCSVN Lê Duẩn từng nói: "Bạn tôi bảo trước kia cứ tưởng 1triệu USD là ghê lắm…" tức là với rất nhiều người 1 triệu đôla chẳng là gì! Báo chí từng đăng tin một phu nhân quan chức trả đến 1,5 triệu USD cho trường luyện thi cho con mình vào Đại học ở Mỹ, làm đến người Mỹ cũng choáng váng.

    "Cách sống đó thể hiện một xã hội không minh bạch, khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn, thiếu hụt giá trị sống lành mạnh, tiềm ẩn nhiều bất ổn đáng ngại."

    Đóng góp gì và được xã hội, chính quyền nhìn nhận ra sao?

    Việt Nam

    NGUỒN HÌNH ẢNH,MANAN VATSYAYANA/GETTY IMAGES

    Chụp lại hình ảnh,

    Một khách sạn nạm vàng tại Việt Nam được khai trương vào tháng 7/2020 ở Hà Nội

    Khi được hỏi giới siêu giàu ở Việt Nam đóng góp thế nào cho xã hội, họ được xã hội, cộng đồng nhìn nhận ra sao, giới cầm quyền đối xử thế nào và quan hệ của họ với chính quyền, chế độ ra sao, bà Nguyễn Hoàng Ánh đáp:

    "Chưa có thông tin nào là người giàu ở Việt Nam trốn thuế, nhưng luật pháp có quá nhiều kẽ hở nên không loại trừ việc có trốn thuế. Họ có đóng góp từ thiện nhưng vẫn là từ thiện cứu trợ (charity) khi được kêu gọi, chưa có từ thiện phát triển (philantrophy).

    "Cái nhìn của cộng đồng khá mâu thuẫn, một mặt đám đông mê mẩn sự giàu có của họ, khâm phục họ nhưng mặt khác lại có sự căm hận, đố kỵ tiềm ẩn, chỉ chờ cơ hội để bộc lộ nên rất đáng sợ.

    "Chính quyền cũng để họ làm giàu nếu có quan hệ tốt và không can thiệp vào quyền lực của lãnh đạo nhưng sẽ luôn có sự kiểm soát khi có ảnh hưởng đến thế lực nào đó, như trường hợp Bầu Kiên và nhiều người khác."

    Về tương lai của tầng lớp giàu và siêu giàu ở Việt Nam trong tương lai chung của đất nước và khi được hỏi có thể có điều gì như một thông điệp với tầng lớp này, bà Nguyễn Hoàng Ánh nói:

    "Cá nhân tôi hoan nghênh những người làm giàu hợp pháp nếu họ làm lợi cho xã hội. Nhìn Trung Quốc, Hàn Quốc hay Nga thì ta có thể hy vọng những thế hệ người giàu sau sẽ làm giàu nhờ chất xám nhiều hơn, nhờ được học hành, có tích luỹ của gia đình.

    "Việt Nam có câu: học chữ chỉ cần một đời, học ăn cần hai đời còn học chơi thì cần ba đời. Làm giàu thì một đời là đủ, nhưng muốn sang, muốn có văn hoá thì cần tới 2-3 đời.

    "Do truyền thống hiếu học, người giàu Việt Nam thường đầu tư cho con học hành, ta bắt đầu có thể thấy một số F2 (thế hệ hai) nhà giàu hay con quan chức Việt Nam (người Trung Quốc gọi là phú nhị đại hay quan nhị đại) có học vấn và có khả năng làm giàu văn minh, đóng góp cho XH nhiều hơn.

    "Nhưng cũng không ít nhà giàu quá tham lam và chiều chuộng con, vơ vét khắp nơi để rồi của thiên trả địa, con họ lại phá hết. Hy vọng người giàu hãy hiểu đóng góp cho xã hội chính là di sản tốt nhất họ để lại cho con cái mình," bà Nguyễn Hoàng Ánh nói với BBC.

    Mời quý vị bấm vào đường dẫn này để theo dõi một cuộc thảo luận chuyên đề của BBC với chủ đề liên quan. 

    Powered by Blogger.