Hải Ngoại Ngày Nay


LIÊN KẾT HẢI NGOẠI YỂM TRỢ QUỐC NỘI ĐẤU TRANH

GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT CỘNG

GIẢi TRỪ HIỂM HỌA XÂM LĂNG TRUNG CỘNG

Phản động ở bển và phản động ở ta

Sunday, September 1, 2019 //
31-8-2019
Jushua Wong và Agnes Chow. Ảnh: internet

Em Hoàng Chi Phong và em gái gì xinh xinh là đồng chí của Phong vào tù ra khám mà hiên ngang như đi siêu thị. Nhiều người VN cảm thán đại ý là sao mà các em có thể dũng cảm như vậy?
Viết ra điều này không phải để hạ thấp vai trò của các em, mình chỉ muốn cho mọi người thấy là làm Cách mạng ở các nước Dân chủ nó đơn giản, nhẹ nhàng hơn ở các nước Cộng sản nhiều lần.
Ngay cả nhà tù ở Hongkong, đó là thiên đường đối với nhiều anh em xã hội VN, những kẻ có thâm niên đi tù. Hồi những năm 8x, 9x, trại tị nạn bên HK đầy người Việt, một số anh em tị nạn buộc phải hồi hương, thế là anh em ra đường quậy phá, đập vài thằng gây thương tích, để được… đi tù. Vì tù ở HK sướng quá, còn hơn về VN thất nghiệp, không phải lo kiếm ăn, còn có lương nếu chịu làm thêm, chẳng qua mất tự do đi lại thôi. Nhà tù ở các nước dân chủ cơ bản đều thế cả. Nhưng dân bên giãy chết cơ bản cũng hèn, không dám đi tù, vì thế nên nhà tù ở một số nước như Hà Lan bị thừa chỗ, họ tính phải nhập khẩu tù nhân từ nước khác sang để nhốt thuê! Đại khái thế, để mọi người hiểu là đi tù ở bển cũng lành.
Còn đi biểu tình cũng vậy, không lo bị xã hội xa lánh, bạn bè ghẻ lạnh, cơ quan đoàn thể, trường học đuổi. Thế nên cảm thấy thích là xuống đường, chủ yếu làm sao tránh bị tai nạn, bị đánh đập, là OK.
Tóm lại, việc đi biểu tình, bãi khóa và bị tù vì đấu tranh dân chủ ở xứ giãy chết nó không gây nên hậu quả nghiêm trọng về mặt xã hội hay đạo đức như ở VN hay TQ.
Còn ở VN thì sao?
Anh em đấu tranh dân chủ, bằng cách nào đi nữa, thì cũng bị xã hội dè bỉu, xa lánh, đề phòng, nặng hơn thì bị đấu tố. Họ sẽ bị cơ quan, đoàn thể gây sức ép hay đuổi việc, đuổi học. Nếu đi thuê nhà thì bị chủ nhà đòi nhà (do An ninh gây sức ép với chủ nhà), nếu đi làm thì bị đối tác không muốn hợp tác. Họ còn bị chính người thân, bạn bè đấu tố, chửi ngu, vì “tự hất đổ nồi cơm”. Những người ủng hộ thì cũng chỉ dám ủng hộ ngầm. Nếu ủng hộ công khai thì cũng bị đối xử như trên. Đó là thế trận an ninh nhân dân ở các nước Cộng sản. Dùng người dân để trị người dân. Việc gì Công an không dám công khai ra tay thì đã có “quần chúng tự phát” xử lý, hoặc công an mặc thường phục làm.
Còn nhà tù ở VN thì khác hẳn bên giãy chết rồi. Nếu không bị công an đánh đập thì sẽ được bạn tù xử lý. Công an không bị một tổ chức độc lập nào giám sát nên việc lạm quyền quá đơn giản, nhất là khi ở trong đồn hoặc trong tù. Hai em HK kia mà vào tay Công an VN thì thân tàn ma dại ngay, làm gì có chuyện được bảo lãnh tại ngoại. Đến bà ô sin gác trẻ gây ngộ sát còn phải vào trại nằm nữa là mấy thằng phản động làm loạn, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia như 2 em kia.
Hai em mà ở VN chắc đi tù lâu rồi, nhẹ cũng chục năm.
Trước mình đã viết tút so sánh phản động thời Pháp thuộc, chính là các đồng chí Cộng sản lão thành, và phản động thời nay, để thấy là các đồng chí ấy hoạt động cách mạng thời Pháp còn dễ dàng hơn giờ rất nhiều. Như ông Giáp, học sinh biểu tình, đi tù, còn được chánh mật thám Đông Dương đem về nuôi, cho đi học trường Tây đến tận cử nhân Luật. Giờ thì bố bác Tô Lâm cũng chả dám vợt cháu sinh viên gì tên Khánh (ĐH Thái Nguyên) ra tù, cho đi học tiếp. Bảo sao cách mạng chả thành công!
Tóm lại, bần nông kính trọng các em các cháu phản động bên Hongkong một, thì hãy kính trọng anh em phản động VN từng vào tù, vào đồn 10 lần, vì những khó khăn, rào cản chính trị, xã hội mà họ phải vượt qua. Phản động ở đây không phải là mình nhé, vì mình vẫn còn núp trong gầm giường thôi, chưa sao cả. Viết thế không anh em lại bảo mình thủ dâm.
Thể chế nó tạo ra con người, thể chế tự do nó tạo ra con người tự do và ngược lại. Nền dân chủ nước Anh nó tạo ra bọn trẻ có tư tưởng tự do như em Chu, em Hoàng nói trên, không có gì lạ. Còn chế độ toàn trị nó đẻ ra các em, các cháu bò đỏ, cũng không có gì lạ. Bò đỏ mà tồn tại và phát triển được ở các nước dân chủ thì cũng khó như các em dân chủ nói trên tồn tại được ở VN.
Dù sao thì ủng hộ các em, các cháu ở HK nó cũng an toàn hơn là ủng hộ bọn phản động nội địa.
https://baotiengdan.com/2019/08/31/phan-dong-o-ben-va-phan-dong-o-ta/

Fake news đến từ đâu?

30-8-2019
Có lẽ lúc này Hà Nội đang cập rập phát đi những bản tin buộc phường Hạ Đình thu hồi khuyến cáo về sức khỏe sau vụ cháy kho nhà máy Rạng Đông. Câu hỏi “có độc hay không” được vô số chuyên gia thật và chuyên gia ảo nhảy vào mổ xẻ. Chính quyền bảo phường Hạ Đình “không đúng thẩm quyền và nội dung chưa đủ cơ sở” nên giờ không được khuyến cáo bà con nữa. Giáo sư thì bảo khuyến cáo là đúng vì độc hại. Nhà hoạt động môi trường thì lập luận rất nguy hiểm cho sức khỏe. Trong khi đó, nhiều tờ báo chạy bản tin “người dân họp chợ mua bán bình thường bên hông kho nhà máy”.
Những người dân họp chợ bình thường ấy có làm tan đi nỗi ngờ vực không khí xung quanh cái kho bị cháy nhiễm độc ra sao không? – Nó giống như một căn nhà đầy rác, để quét nhà, ta vén tấm thảm lên và quét rác xuống, đậy thảm lại, ngôi nhà có vẻ sạch bong như mới.
Đống rác không biến mất. Những tranh cãi và phẫn nộ không tan đi. Nó được che lên bằng một tấm thảm mềm mại xinh đẹp. Bên dưới, cả một thế giới dòi bọ hình thành.
Fake news là thứ giống như đống rác kể trên.
Nhiều ngày qua, rất nhiều bạn bè tôi hỏi tại sao người ta có thể ngây thơ đến mức tin vào những cái tin giả như “tìm được clip bằng chứng bà Quy có liên quan đến cái chết cháu L”, hay “Ba luật sư bảo vệ bà Quy bị hại” – và họ chia sẻ cho nhiều bạn bè cùng đọc.
Người làm tin tức có thể giải thích rằng những bản tin giật gân kia rõ ràng là làm giả câu view để kiếm tiền quảng cáo. Chẳng hiểu vì sao mấy chục ngàn người đọc share nó đi vừa giận dữ vừa chửi bới?
Hành động chia sẻ mù quáng ấy được gọi là “ngây thơ”. Chúng xuất phát từ những hồ nghi trong vùng xám dấy lên trong tâm trí người dân. Ngôi trường Gateway biến mất khỏi câu hỏi trách nhiệm. Cảnh sát ập đến bắt bà đưa đón trẻ bất ngờ, cảnh sát không cho luật sư có mặt khi thẩm vấn bà Quy.
Vùng xám ấy không một lực lượng nào trong xã hội đủ sức vén màn và giải đáp. Các tờ báo không có quyền chĩa micro hỏi công an: “Tại sao các anh không cho luật sư có mặt khi thẩm vấn bà Quy?” – Họ chỉ có mệnh lệnh đưa tin được răm rắp thực thi ngoan đều trên trang báo. Các tờ báo giống nhau như bản sao. Thứ bản sao uất ức của không quyền lực và vô ngôn.
Nhiều nhà báo từng dạy tôi an ủi bản thân: “Không đưa tin cũng là một cách thể hiện chính kiến em ạ!”
Thực ra không đưa tin chỉ thổi vùng xám phình to ra như quả bóng bay chứa đầy khí đen không ai biết là gì sau màn sương ấy. Nó chẳng thể hiện chính kiến gì cả. Im lặng trước sự thật chỉ là biểu hiện của món đồ công cụ vô tri.
Vùng khí đen mà quả bóng phình ra ấy là nơi người dân đang hít thở mỗi ngày. Xã hội bị ám ảnh bởi ngờ vực và ngôn từ hằn học ném vào nhau, giải tỏa một mâu thuẫn mà chính họ không hiểu bắt nguồn từ đâu. Phụ huynh biến thành hai chiến tuyến: kẻ bảo phải im lặng, người bảo phải làm rõ. Hành động thực thi pháp luật biến thành hai nửa: nửa thật vội vàng vơ vén đống rác xuống thảm, nửa ảo quyết tìm cách bóc trần tung hê đến cào rách mặt nhau ra.
Đó là lúc tin giả xuất hiện. Chúng mớm vào cơn đói ngờ vực. Chúng khẳng định sự bất an dường như chiến thắng. Trò share tin “ba luật sư bị hại” hay “tài xế Phiến đã chết” liệu có lan truyền đến vậy nếu người dân tin vào pháp luật? – Họ hết hồn, giật gân – hay cũng kèm theo hoảng sợ trước những trò bẩn coi thường sinh mạng vốn đã trở thành thông lệ ở VN.
Tôi đang chờ đợi sẽ có những tin giả kế tiếp mô tả hùng hồn thảm họa thủy ngân ở nhà máy Rạng Đông làm mấy ngàn người ngất xỉu, cạnh những “tin thật” mà chính quyền vội bắt phường Hạ Đình thu hồi cảnh báo.
Người ta hỏi: “Không lẽ người ta không đủ lý trí để thấy rằng nó là tin giả?”
Tôi đặt ngược lại câu ấy: “Lý trí mà bạn đề cập là lý trí gì? Một bà đưa đón trẻ con tự dưng buổi chiều vội vàng bị bắt? Một ông viện phó kiểm soát sờ soạng con nít đi vào tòa với hàng ngũ bảo vệ hừng hực? Hay một người bị cáo buộc tội chưa mở mồm nói gì đã tự tử ở đồn công an?”
Lý trí ngờ vực và không tin tưởng. Nó tưởng tượng ra những mô hình khác của “sự thật”. Người dân bấu víu vào thứ thông tin chảy rò rỉ từ chỗ này sang chỗ khác, từ tin đồn này thổi phồng thành ý tưởng bệnh hoạn nọ. Từ kỹ thuật ứng phó rỉ tai nhau đến nỗi sợ tưởng tượng đến ngờ nghệch. Họ cố tìm cách che chắn cho bản thân khỏi những nguy cơ tiềm ẩn bằng phương thức “rà mìn” tự tạo: họ dáo dác đi kiếm tin giả và tin đồn để đọc.
Tin đồn sẽ luôn là món ăn thịnh hành ở thế giới có con người giao tiếp. Nó thường là trò bông lơn giải trí cho vui, bằng chuyện tám trên trời dưới biển. Nó thỏa mãn trí tò mò ít tiền và thừa thời gian.
Nhưng để tin đồn hóa thân thành nỗi sợ sệt có thật, hóa thành sự giận dữ và bệnh hoạn như những ngày vừa qua, đó là tội ác của kẻ che giấu thông tin, đang vội vàng quét nó vào tấm thảm kín bưng nguy hiểm và vô trách nhiệm.
Đó chính là đống rác mà người dân đang hứng chịu. Họ sẽ tiếp tục tự hỏi: Thủy ngân từ kho Rạng Đông có nguy hiểm không? Bé trai chết có phải vì bà đưa đón quên đếm trẻ không?
Sau một hồi, chúng ta sẽ tin vào tin giả hay tin thật?

https://baotiengdan.com/2019/08/30/fake-news-den-tu-dau/

Tin độc quyền của Reuters: Trong bối cảnh khủng hoảng, Trung Quốc từ chối kế hoạch của Hồng Kông để xoa dịu người biểu tình

30-8-2019
Đầu mùa hè này, Carrie Lam, giám đốc điều hành của Hồng Kông, đã đệ trình một báo cáo tới Bắc Kinh nhằm đánh giá năm yêu cầu cơ bản của người biểu tình và đề xuất rằng việc rút một dự luật dẫn độ gây tranh cãi có thể giúp xoa dịu cuộc khủng hoảng chính trị trên lãnh thổ này.
Chính quyền trung ương Trung Quốc từ chối đề nghị của Lam về việc rút dự luật dẫn độ và ra lệnh cho bà không được khuất phục trước bất kỳ yêu cầu nào khác của người biểu tình vào thời điểm đó, ba cá nhân có kiến ​​thức trực tiếp về vấn đề này đã nói với Reuters.
Vai trò của Trung Quốc trong việc chỉ đạo cách Hồng Kông xử lý các cuộc biểu tình đã được thừa nhận rộng rãi, được hỗ trợ bởi các tuyên bố nghiêm khắc trên phương tiện truyền thông nhà nước về chủ quyền quốc gia và mục tiêu “triệt để” của người biểu tình.
Việc Bắc Kinh bác bỏ đề xuất của Lam về cách giải quyết khủng hoảng, lần đầu tiên được chi tiết bởi Reuters, thể hiện bằng chứng cụ thể về mức độ mà Trung Quốc đang kiểm soát phản ứng của chính phủ Hồng Kông đối với tình trạng bất ổn.
Chính phủ trung ương Trung Quốc đã lên án các cuộc biểu tình và cáo buộc các thế lực nước ngoài gây ra tình trạng bất ổn này. Bộ Ngoại giao đã nhiều lần cảnh báo các quốc gia khác không được can thiệp vào Hồng Kông, nhắc lại rằng đây là “vấn đề nội bộ”.
Báo cáo của Lam về sự hỗn loạn tại HK, được thực hiện trước cuộc họp ngày 7 tháng 8 tại Thâm Quyến về vấn đề Hồng Kông do các quan chức cấp cao Trung Quốc dẫn đầu, đã kiểm tra tính khả thi của năm yêu cầu của người biểu tình, phân tích việc thừa nhận một số trong những điều này có thể giúp mọi thứ ổn định lại, người có thông tin trực tiếp nói.
Ngoài việc rút dự luật dẫn độ, các yêu cầu khác được phân tích trong báo cáo là: một cuộc điều tra độc lập về các cuộc biểu tình; bầu cử dân chủ đầy đủ; bỏ cụm từ “bạo loạn” trong việc mô tả các cuộc biểu tình; và phóng thích những người bị bắt cho đến nay.
Việc rút dự luật và một cuộc điều tra độc lập được coi là phương án khả thi nhất về mặt chính trị, theo một quan chức chính phủ cấp cao trong chính quyền Hồng Kông, người cung cấp thông tin với điều kiện giấu tên. Ông nói rằng hành động này được hình dung sẽ giúp làm dịu người biểu tình hơn, những người đã tức giận vì sự im lặng của Lam.
Dự luật dẫn độ là một trong những vấn đề chính đã giúp thúc đẩy các cuộc biểu tình, đã thu hút hàng triệu người xuống đường phố Hồng Kông. Lam đã nói rằng dự luật “đã chết”, nhưng đã từ chối nói rõ ràng rằng nó đã bị “rút”.
Bắc Kinh ra lệnh Lam không được rút dự luật, hoặc mở một cuộc điều tra về vụ hỗn loạn, bao gồm các cáo buộc của lực lượng cảnh sát quá mức, theo quan chức chính phủ cao cấp.
Một trong ba cá nhân, những người có quan hệ chặt chẽ với các quan chức cấp cao ở Hồng Kông và cũng từ chối xác định, xác nhận chính phủ Hồng Kông đã đệ trình báo cáo.
“Họ nói không” với tất cả năm yêu cầu, nguồn tin cho biết. “Tình hình phức tạp hơn nhiều so với hầu hết mọi người nhận ra.”
Nhân vật thứ ba, một quan chức cấp cao của Trung Quốc, nói rằng chính phủ Hồng Kông đã đệ trình báo cáo lên Nhóm Điều phối Trung ương về các vấn đề Hồng Kông và Ma Cao, một nhóm cấp cao do Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Han Zheng, và Chủ tịch. Tập Cận Bình đã nhận thức được điều đó.
Quan chức này xác nhận rằng Bắc Kinh đã từ chối nhượng bộ trước bất kỳ yêu cầu nào của người biểu tình và muốn chính quyền của Lam chủ động hơn.
Trong một tuyên bố trả lời Reuters, văn phòng của Lam cho biết chính phủ của bà đã nỗ lực giải quyết những lo ngại của người biểu tình, nhưng không bình luận trực tiếp về việc họ có đưa ra đề nghị như vậy với Bắc Kinh hay không, hoặc có nhận được chỉ đạo gì.
TAY BÀ ĐÃ BỊ TRÓI CHẶT
Ip Kwok-him, một chính trị gia cao cấp thân Bắc Kinh, người ngồi trong Hội đồng điều hành Hồng Kông, cố vấn cho các quan chức cấp cao, bao gồm Lam, nói với Reuters rằng “nếu chính quyền trung ương không cho phép điều gì đó, bạn không thể làm điều đó”. Ip không biết về đề xuất rút hóa đơn.
Một doanh nhân cao cấp đã tham dự cuộc họp ở Thâm Quyến và đã gặp Lam gần đây cho biết “tay bà đã bị trói” và Bắc Kinh sẽ không cho phép bà rút luật dẫn độ. Doanh nhân tiết lộ với điều kiện giấu tên vì sự nhạy cảm của vấn đề.
Tại cuộc họp ở Thâm Quyến, Zhang Xiaoming, người đứng đầu HKMAO, đã nói trong các nhận xét công khai trên truyền hình rằng nếu tình trạng hỗn loạn vẫn còn, “chính quyền trung ương phải can thiệp”.
Kể từ đó, đã có dấu hiệu Bắc Kinh có một đường lối cứng rắn hơn.
Chẳng hạn, các quan chức đã ví một số cuộc biểu tình là “khủng bố”, cảnh sát bán quân sự Trung Quốc đã tiến hành các cuộc tập trận gần biên giới, một số công ty Hồng Kông đã gây áp lực để đình chỉ nhân viên ủng hộ cuộc biểu tình và nhân viên an ninh đã ra lệnh lục lọi các thiết bị kỹ thuật số của một số du khách vào Trung Quốc.
Thứ Sáu, Joshua Wong, một nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng, đã bị bắt.
(Báo cáo của James Pomfret; Báo cáo bổ sung của Clare Jim, Farah Master và phòng tin tức Bắc Kinh; Chỉnh sửa Alex Richardson và Gerry Doyle).
Nguồn: Reuters
https://baotiengdan.com/2019/08/30/tin-doc-quyen-cua-reuters-trong-boi-canh-khung-hoang-trung-quoc-tu-choi-ke-hoach-cua-hong-kong-de-xoa-diu-nguoi-bieu-tinh/
Powered by Blogger.