Hải Ngoại Ngày Nay


LIÊN KẾT HẢI NGOẠI YỂM TRỢ QUỐC NỘI ĐẤU TRANH

GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT CỘNG

GIẢi TRỪ HIỂM HỌA XÂM LĂNG TRUNG CỘNG

Ai suy thoái tư tưởng?

Friday, March 22, 2019 // ,
22-3-2019
Karl Marx, người hoàn chỉnh thuyết duy vật biện chứng, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản khoa học mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tôn thờ xem đó là kim chỉ nam của mọi hành động, nói:
“Sự nghèo nàn của tôn giáo vừa là biểu hiện của sự nghèo nàn hiện thực, vừa là sự phản kháng chống sự nghèo nàn hiện thực ấy. Tôn giáo là tiếng thở dài của chúng sinh bị áp bức, là trái tim của thế giới không có trái tim, là tinh thần của những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân. Xóa bỏ tôn giáo, với tính cách là xóa bỏ hạnh phúc ảo tưởng của nhân dân, là yêu cầu thực hiện hạnh phúc thực sự của nhân dân. Yêu cầu từ bỏ những ảo tưởng về tình cảnh của mình cũng là yêu cầu từ bỏ cái tình cảnh đang cần có ảo tưởng. Do đó, việc phê phán tôn giáo là hình thức manh nha của sự phê phán cuộc sống khổ ải mà tôn giáo là vòng hào quang thần thánh của nó”.
Cách mạng vô sản tiến đến xóa bỏ tôn giáo như cuộc chiến chống thuốc phiện và giải tỏa vầng hào quang thần thánh của nó để con người đối mặt với hiện thực và cải tạo thực tại đang khốn cùng:
“Loài người cần vứt bỏ những xiềng xích là các bông hoa giả trang điểm cho chúng, để loài người không phải tiếp tục mang những xiềng xích ấy, mà tìm đến để hái lấy bông hoa thật, tự thoát khỏi ảo tưởng, để con người suy nghĩ, hành động, xây dựng tính hiện thực của mình, để con người xoay quanh bản thân mình và cái mặt trời thật sự của mình. Còn tôn giáo chỉ là mặt trời ảo tưởng khi mà con người chưa tìm ra được chính bản thân mình”.
(Góp phần phê phán triết học pháp quyền Hegels, 1844).
Tôi không tranh cãi về sự đúng sai trong ý kiến của Marx về tôn giáo nói chung. Nhưng ít ra điều Marx nói là hoàn toàn thích ứng với việc tôn giáo đang dựa lưng chính trị để thống trị tinh thần con người. Không chỉ thế, nó còn là con quỷ đội lốt thánh thần để hút máu những người cùng khổ, ngay trong trường hợp chùa Ba Vàng.
Ông Phạm Minh Chính, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương; ông Lê Hồng Anh, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị; ông Nguyễn Văn Đọc, Bí Thư Tỉnh Quảng Ninh; ông Nguyễn Đức Long, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ninh, cùng phái đoàn đến thăm chùa Ba Vàng ngày 27/3/2016. Nguồn: Chùa Ba Vàng
Ông Tổng bí thư tuyên bố quyết liệt chống suy thoái tư tưởng, lối sống của cán bộ đảng viên, hiển nhiên là suy thoái niềm tin vào chủ nghĩa Marx mà ông đang tôn thờ. Những người này đã làm cho đảng cộng sản không còn là đảng cộng sản và người cộng sản không còn là người cộng sản. Vậy thì ông còn chần chừ gì nữa mà không đưa những người này vào lò hay ít nhất phải khai trừ ra khỏi đảng cộng sản?
Ông Phạm Minh Chính, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương; ông Lê Hồng Anh, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, cùng các cấp lãnh đạo chính quyền địa phương, đã đến thăm chùa Ba Vàng ngày 27/3/2016. Nguồn: Chùa Ba Vàng
https://baotiengdan.com/2019/03/22/ai-suy-thoai-tu-tuong/

Đổ thừa người khác

22-3-2019
Như các bạn đã biết một vụ ầm ĩ dư luận lại vừa nổ ra ở Uông Bí, nóng hơn cả chuyện 200k trong thang máy, nóng hơn cả chuyện BOT bẩn, và đương nhiên nóng hơn nhiều chuyện giới cần lao vừa bị móc túi 8,36% vì giá điện sinh hoạt. Có nhiều người hồ nghi rằng đây là đòn truyền thông nào đó, nhằm đánh lạc hướng dư luận, kéo sự chú ý của dư luận khỏi chuyện Trung Quốc, chuyện môi trường, hay chuyện củi lửa lò tôn của ông đầu bạc… nhưng theo tôi thì không phải vậy.
Chùa Ba Vàng với sư bà ác tâm, mạ lỵ nữ sinh trong trắng bị sát hại.
Đây chỉ là giọt nước tràn ly vì từ lâu đã có quá nhiều người bức xúc trước các vấn đề trong sinh hoạt Phật giáo mà chưa được giải toả. Nạn cúng bái tràn lan, chùa phủ xây nguy nga, sư tăng ăn chơi xa hoa người ta nói nhiều lần rồi. Nhưng mới đây, một sự việc còn nghiêm trọng hơn đã xảy ra ở chùa Ba Vàng làm không chỉ người dân bức xúc mà các cơ quan báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về tôn giáo không thể ngồi im. Trong một video đăng tải lên mạng xã hội, bà Phạm Thị Yến, một phật tử, chủ nhiệm CLB Cúc Vàng – Tập Tu Lục Hòa, đạo tràng trưởng đạo tràng Từ Tâm – chùa Ba Vàng đã có những giải thích về vụ nữ sinh Cao Thị Mỹ D. (Điện Biên) khi đi giao gà cho mẹ vào chiều 30 Tết đã bị sát hại.
“Nguyên nhân chính chưa phải là nguyên nhân đi ship hàng (gà) khiến bị hiếp như vậy, mà nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp và duyên trong hiện tại bạn ấy lại sát sinh. Hai cái này cộng vào nhau khiến cho bạn ấy bị như vậy. Ai làm gì cũng phải là do quả báo của chính mình. Bạn ấy bị người khác xâm hại về thân thể, hãm hiếp, giết chết, Yến sẽ đưa ra cho quý đạo hữu để chúng ta tư duy. Bạn ấy trong tiền kiếp phải có hai loại tội: tội thứ nhất là sát mạng chúng sinh dã man; tội thứ hai là về mặt thân thể, trinh tiết của người khác bạn ấy xâm phạm, cho nên bạn mới bị quả báo như vậy…”, bà Yến nói trong clip.
Dư luận đang nổi điên vì những phát ngôn rất hồ đồ, ác độc và xúc phạm đến người đã mất của bà Yến. Không chỉ trong clip đó, người ta còn phát hiện ra trong một clip khác, bà Yến nói “anh hùng chiến sĩ Việt Nam phải đi đánh giặc là vì trong tiền kiếp mắc nghiệp sát sinh…”. Tất cả những điều này không phải là chuyện nói riêng với ai ở đâu đó, mà là lời thuyết giảng của bà Yến trước hàng ngàn Phật tử ở chùa Ba Vàng, được thu hình cẩn thận để đăng lên internet cho hàng triệu người khác vào xem. Rồi còn chuyện “thỉnh vong”, “trả nợ cho vong” thu của Phật tử bốn phương mỗi người cả chục triệu đồng nữa… được rất nhiều tờ báo lớn đang tìm hiểu.
Một câu hỏi lớn đang được đặt ra là tại sao những lời nhảm nhí, thô thiển, áp đặt một cách rất ngô nghê giáo lý của nhà Phật vào các sự kiện trong đời sống này lại được ngang nhiên thuyết giảng trong chùa, cho hàng ngàn người nghe bên dưới, cho hàng triệu người vẫn theo dõi qua internet các sinh hoạt và lời Phật pháp từ chùa Ba Vàng? Rồi chuyện dẫn dụ Phật tử làm lễ gọi vong, trả nợ cho vong rất nhảm nhí, trái với Phật pháp lại diễn ra ngang nhiên nhiều năm nay trong ngôi chùa này? Nhiều tờ báo và dư luận đang lên tiếng đòi hỏi những người có chức trách ở chùa Ba Vàng, những ban Tôn giáo chính phủ hay Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải lên tiếng và phản ứng trước sự việc này. Nhưng theo tôi trước khi phán xét hay đòi hỏi những vị đó, chúng ta cũng cần nhìn sâu vào động cơ bên trong của câu chuyện này. Con người không bao giờ hành động nếu không cảm thấy có lợi ích. Không tự dưng hàng ngàn hàng vạn Phật tử kéo về đây nộp tiền cúng vong cho chùa Ba Vàng. Nếu không thể hiểu những gì xảy ra bên trong, thì ngoài chùa Ba Vàng còn hàng vạn ngôi chùa khác đang có hoạt động sinh hoạt tâm linh, ai mà biết hết được điều gì đang xảy ra?
Trong cuộc sống, chúng ta ai cũng từng có lúc gặp phải những chuyện buồn đau. Nỗi đau hay sự bất hạnh đến từ đâu, thực ra không phải lúc nào ta cũng có thể biết rõ một cách tường minh. Mình có lỗi hay không? Nguyên nhân nào gây ra tai hoạ? Sự dằn vặt đôi khi đeo đẳng rất lâu, tiếp tục làm khổ ta dù sự việc không còn mới. Tuy nhiên tâm lý con người sẽ luôn được xoa dịu khi ai đó chỉ ra rằng chuyện không may của mình đến từ một sự việc nào đó từ bên ngoài. Con người ta khi được rũ bỏ trách nhiệm sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và bình an. Và rồi họ sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự nguyện làm theo những chỉ dẫn để bằng mọi cách đẩy những lo lắng và đau khổ ra bên ngoài. Nếu sự lý giải đó được thể hiện trong màu sắc thần bí kỳ diệu của tôn giáo thì càng cuốn hút nhiều người tin theo. Đó chính là nút thắt cơ bản mà nhiều kẻ từ trước đến nay đã lợi dụng tôn giáo để mua thần bán thánh, lợi dụng vấn đề tâm linh để trục lợi cho mình.
Bàn về giáo lý nhà Phật thì rất dài, tu cả đời chưa chắc đã thành chính quả, nên tôi không dám lạm bàn nhiều. Nhưng xin hãy đọc kỹ một đoạn ngắn sau đây trên wikipedia khi tra tìm chữ “quả báo”:
“…Một trong các nguyên lý cơ bản của giáo lý Phật giáo là: Có luân hồi tất có nhân quả, hai việc ấy vốn liên tục nhau. Phật dạy: “Cha làm điều chẳng lành, con không chịu thế được, con làm điều chẳng lành, cha không chịu thế được. Làm lành tự được phước, làm dữ tự mang họa” (Phụ tác bất thiện, tử bất đại thọ, tử tác bất thiện, phụ bất đại thọ. Thiện tự hoạch phước, ác tự thọ ương). Lại có câu: “Ðiều lành dữ cuối cùng đều có trả, khác nhau chỉ đến chóng hay chầy, nhanh hay chậm mà thôi”
Cái Quả hay Nghiệp vốn là kết quả cái nhân hay duyên của con người tạo ra trong kiếp trước hoặc kiếp này. Rồi cái Quả ấy lại làm nhân cho cái Quả khác sẽ báo ứng về sau. Nhơn và Quả cứ tiếp tục tương ứng như vậy mãi như bóng với hình, mãi mãi là cuộc trả vay, vay trả của cõi luân hồi.
Nghiệp ở tiền kiếp làm con người đầu thai trong một cuộc đời, một hoàn cảnh nhất định. Nhưng điều này không có nghĩa là “số phận đã an bài từ trước”, mà thực ra hành động và lựa chọn của con người trong kiếp đó vẫn có sự tự do. Nghiệp sinh ra hoàn cảnh, nhưng sự phản ứng đối với hoàn cảnh này lại nằm trong tay con người, do con người lựa chọn. Phật dạy: “Ác nghiệp chính do mình tạo, tự mình sinh ra. Ác nghiệp làm hại kẻ ngu dễ dàng như kim cương phá hoại bảo thạch… Làm dữ bởi ta, mà nhiễm ô cũng bởi ta; làm lành bởi ta, mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay không tịnh đều bởi ta, chứ không ai có thể làm cho ai thanh tịnh được.”
Do vậy con người không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh khó khăn khiến bản thân mình sa đọa. Làm Thiện hay làm Ác, tạo Ác nghiệp hay Thiện nghiệp đều là do tự thân mình chọn lấy, quả báo thế nào là do chính mình làm ra chứ không phải do Thần Phật nào quyết định…”
Nếu những con người ốm đau, bất hạnh đang bấu víu vào chùa Ba Vàng hay những ngôi chùa khác chỉ cần hiểu một phần nào đó những điều ở trên thì quả là phúc cho họ. Những tai ương, bệnh tật, những nghịch cảnh ở đời xảy ra là điều không ai muốn. Nhưng những điều đó (quả) có một phần trách nhiệm lớn (nhân) của chính chúng ta chứ không phải là ai khác. Có thể chúng ta bỏ tiền của để thực hành những nghi thức tôn giáo nào đó nhằm đẩy mối lo hay nỗi khổ đau ra khỏi tâm trí mình, nhưng tồn tại xã hội vẫn còn nguyên đó. Và khi đó ta không khác gì con đà điểu khi gặp nguy hiểm chui đầu xuống cát.
Đất nước kiệt quệ. Môi trường bị hủy hoại. Con người bị bóc lột. Ai là người phải chịu trách nhiệm? Sức khoẻ và đời sống của chúng ta gặp phải tai ương vì lẽ đó chứ chẳng phải tà ma quỷ thần nào hết. Không tự chịu trách nhiệm về tất cả cuộc đời mình, lãnh nhận nghịch cảnh, và đấu tranh trực diện với nó, chẳng tiền bạc nào mua nổi sự bình an.
Sau tất cả, hãy biết tự hỏi mình như người đàn ông trong bức ảnh này các bạn ơi.
Bình Luận từ Facebook

https://baotiengdan.com/201
9/03/22/do-thua-nguoi-khac/

Trao đổi với ông Nguyễn Đình Bin

Nguyễn Đình Cống
21-3-2019
Ông Bin sinh năm 1944, nguyên là thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban về người Việt ở nước ngoài. Tôi kính trọng, cảm phục sau khi đã đọc nhiều bài viết của ông và bài viết về ông. Gần đây việc ông lên tiếng yêu cầu xóa bỏ kỷ luật GS Chu Hảo là rất đáng hoan nghênh. Tuy vậy sau khi đọc bài “15 năm một nghị quyết- vết thương dân tộc vẫn chưa lành” thì tôi lại muốn trao đổi với ông vài điều về nhận thức.
Nghị quyết được đề cập là Nghị quyết số 36NQ/TW, ngày 26 tháng 3 năm 2004 về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài. Trước khi viết bài này tôi đã xem lại vài lần những nội dung quan trọng của nghị quyết này.
Ông có nhận xét là: “Vết thương dân tộc thực sự vẫn chưa lành!!! Với các nước ngoài đã từng đô hộ, xâm lược nước ta, chúng ta đã gác lại quá khứ, bình thường hóa quan hệ và kết bạn, trở thành những đối tác chiến lược, hợp tác toàn diện… Vậy mà, vì sao, cuộc chiến ác liệt nhất đã kết thúc và đất nước đã thu về một mối hơn 4 thập kỷ mà dân tộc ta, vẫn chưa hòa giải được với nhau? Cũng chính sự đô hộ và xâm lược của nước ngoài đó đã chia ly bao gia đình Việt và cả dân tộc Việt, gây ra cảnh huynh đệ tương tàn trên đất nước ta. Thế mà ta đã hòa giải được với họ, còn chúng ta, anh em một nhà “nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng”, thì lại chưa hòa giải được với nhau?
Rồi ông đề nghị: “Tất cả mọi con dân Việt chúng ta, dù đang ở bất cứ nơi đâu, đều phải cùng nhau suy ngẫm, tìm ra nguyên nhân vì sao, và cùng nhau khắc phục!
Xin hỏi, ông đề nghị mọi người suy ngẫm, thế ông đã suy ngẫm và tìm ra nguyên nhân vì sao chưa? Tôi đoán ông tìm ra rồi nhưng chưa viết ra. Chưa viết vì còn để mọi người suy ngẫm nhằm nâng cao trí tuệ (theo phương pháp học tập tích cực) hay là không dám viết vì sợ đụng chạm. Nếu sợ đụng chạm thì phải chăng ông đang đu dây. ĐCSVN đang đu dây giữa Mỹ và Trung cộng, còn ông và nhiều người tự cho là rất khôn ngoan đang đu dây giữa Phe Đảng và Phe Dân. Theo Phe Dân vì như thế là hợp với lương tâm, có trí tuệ, từ đó mà phát hiện ra được những sai lầm của đảng. Theo Phe Đảng vì còn nhiều thứ bị lệ thuộc, còn sợ mất thứ nọ, thứ kia.
Ông đề nghị tìm ra nguyên nhân và cùng nhau khắc phục. Cùng nhau khắc phục phải chăng có ngầm ý cho rằng mọi người đều có lỗi và phải có trách nhiệm trong việc này, không nhiều thì ít, không trực tiếp thì gián tiếp. Mới nghe thì có vẻ có lý, nhưng liệu ở đấy có cố tình che giấu thủ phạm chính hay không.
Theo tôi thủ phạm chính trong việc dân tộc chưa hòa giải được thật sự với nhau là một số lãnh đạo và đảng viên cộng sản. Họ được gieo rắc đến mức khắc cốt ghi tâm lòng thù hận giai cấp, họ được khuyến khích lòng kiêu ngạo cộng sản, họ tự cho mình là những người chiến thắng đầy vinh quang. Họ muốn hòa hợp trong sự sỉ nhục người chiến bại.
Ông Bin viết: “Sự đô hộ của nước ngoài… gây ra cảnh huynh đệ tương tàn trên đất nước ta”. Nhận định đó chỉ đúng một phần. Chủ thuyết đấu tranh giai cấp của cộng sản cũng phải chịu trách nhiêm về cảnh huynh đệ tương tàn này. Đáng lẽ ra khi huynh đệ đánh nhau, sau khi phân thắng bại rối thì người thắng cần bao dung, tôn trọng, giúp đỡ kẻ bại chữa lành vết thương, bảo đảm đời sống. Như thế mới có hòa hợp thực sự. Kết thúc chiến tranh Bắc-Nam của Mỹ là một tấm gương sáng về việc này. Nhưng hãy xem những người cộng sản chiến thắng đã đối xử với người Quốc gia thất bại như thế nào.
Đọc bài: “Những kỷ niệm không phai mờ…” tôi nhận biết được tầm lòng và sự đóng góp quý báu của ông Bin để ra được nghị quyết 36. Nhưng những người cộng sản thực hiện nó phần lớn thuộc loại “Miệng nam mô, bụng bồ dao găm”, chuyên thói dối trá và đàn áp. Chỉ xin kể ngắn gọn vài chuyện.
Chuyện 1: Bảo với người ta đi học tập trong tối đa 15 ngày rồi giam giữ không xét xử nhiều năm, làm cho một số chết trong tù, trong đó có những tinh hoa của dân tộc (Ví dụ: giáo sư Nguyễn Duy Xuân).
Chuyện 2: Cắt giảm hoặc không trả lương hưu cho những công chức chế độ cũ, đặc biệt là những người trong ngành y tế và giáo dục. Họ hoàn toàn có quyền và xứng đáng nhận đầy đủ lương hưu.
Chuyện 3: Đối xử không nhân đạo đối với thương phế binh và nghĩa trang liệt sĩ VN Cộng hòa.
Chuyện 4: Lừa dối, ăn cướp tài sản của ông Trịnh Vĩnh Bình, bị kiện đòi bồi thường hàng tỷ đô la.
Ông Bin viết: “Sau 15 năm đi vào cuộc sống, Nghị quyết 36 đã thực thi được phần nào. Phần nào đó là những việc làm có lợi cho cộng sản.
Xin hỏi thêm ông Bin: Ông có đồng ý với tôi về những ý kiến trên hay không. Nếu không đồng ý, xin ông thông tin cho tôi biết qua số ĐT: 0389 578 620 và chúng ta bàn cách trao đổi tiếp. Tôi với ông cùng họ Nguyễn Đình, không chừng có chung cụ tổ. Nếu ông đồng ý với tôi thì xin ông dẹp bớt sợ hãi, nói hoặc viết cho lãnh đạo ĐCSVN biết.

https://baotiengdan.com/2019/03/21/trao-doi-voi-ong-nguyen-dinh-bin/

Đất nước như những đường dây điện

21-3-2019
Nhiều lúc tôi định khóa facebook, tránh xa đám đông để tập trung lo cho cuộc sống của riêng mình, nhưng… nhìn đâu cũng thấy bất công, ô nhiễm, muốn làm ăn lương thiện, cạnh tranh sòng phẳng cũng chẳng được, dân oan cả nước thì vẫn thường xuyên gọi điện, đến lá đơn cũng phải soạn giúp họ, các tổ chức đấu tranh, môi trường… thì nhiều nhưng có mấy ai đến với họ, chỉ một số vụ nổi lắm mới được nhiều người biết đến.
Nếu im lặng thì họ cũng sẽ im lặng và chờ chết, nên thi thoảng tôi vẫn phải đến động viên, cũng không muốn họ đến chỗ mình vì sợ tốn tiền xăng của họ, không muốn mình bị mang tiếng…
Nhưng dù muốn hay không, thì giá điện đã chính thức tăng 8,36%, còn thu nhập của những người dân lam lũ, nghèo khổ vẫn vậy. Xăng tăng, điện tăng, giá nhiều mặt hàng khác được dịp tăng theo, đời sống của người dân vốn đã khó khăn nay càng khó khăn hơn, tiền ngày càng mất giá, lạm phát leo thang, giấc mơ lên thiên đường giống như một lời thách đố.
Điện là ngành độc quyền, kiểm soát giá, một phần do sự im lặng của bầy cừu, nên họ thích thì họ tăng. Nhưng điều đau đớn ở chỗ tập đoàn Điện lực Việt Nam đầu tư thua lỗ ngoài ngành như xây biệt thự, sân tennis,… người dân phải nai lưng ra trả tiền điện bù lỗ cho những khoản đầu tư ngoài ngành đó.
Bi kịch còn nằm ở chỗ người nghèo đi nuôi người giàu, người dân đóng tiền điện với giá cao hơn cả những đại gia FDI, những nhà máy thuộc khối công nghiệp nặng.
Giá điện sản xuất rẻ hơn giá điện sinh hoạt, các nhà máy thép, xi măng thi nhau mọc lên (trong khi lượng điện tiêu thụ của những nhà máy này chiếm nhiều nhất), thêm khoản xả thải trực tiếp ra môi trường để tiết kiệm chi phí, cần thiết ký hợp đồng với một bên xử lý chất thải để dễ dàng phủi bỏ trách nhiệm.., đạt lợi nhuận tối đa, tỷ phú thế giới dễ dàng hình thành bên cạnh những làng ung thư, chết trẻ, coi mạng người như cỏ rác.
Họ còn giải thích giá điện tăng là do chi phí đầu tư thiết bị, công nghệ, giá than nhập vào tăng. Nhưng, từ một nước xuất khẩu than với trữ lượng hàng đầu thế giới, Việt Nam bán cho Trung Quốc loại than chất lượng cao với giá rẻ như bèo, cuối cùng Trung Quốc bán lại loại than chất lượng thấp cho Việt Nam với giá đắt hơn các nước khác, đắt gấp 3 – 5 lần so với lúc Việt Nam bán ra.
Không những vậy, chúng còn dụ Việt Nam bằng cách cho vay tiền đầu tư vào nhiệt điện, với điều kiện phải dùng nhà thầu, công nghệ Trung Quốc.
Và rồi, những ngôi làng chết bên cạnh các nhà máy nhiệt điện sử dụng dây chuyền Trung Quốc xuất hiện, bụi siêu mịn cho tới carbon dioxide, các hợp chất thủy ngân, lưu huỳnh dioxit và nitơ oxit, lượng xỉ than khổng lồ bao gồm thạch tín và chì ngấm vào nguồn nước… nhanh chóng phát tán ra toàn lãnh thổ, hủy hoại giống nòi và là một trong những tác nhân gây hiệu ứng nhà kính lớn nhất thế giới… Cùng với những con phố Trung Quốc đặt quanh khu nhà máy, hàng nghìn lao động trái phép từ Trung Quốc tràn sang đe dọa tới an ninh, quốc phòng…
Giá điện tăng, nhiều công nhân phải làm tăng ca, với rất nhiều rủi ro và thiếu thốn, khi đi làm về, gặp phải tên yêu râu xanh sàm sỡ nhưng chúng chỉ bị phạt 200 nghìn, không bù nổi số tiền điện họ phải thắp thâu đêm vì sợ hãi.
Không bù nổi những ngày lội nước đi làm, đi học, bị dây điện đứt, rò rỉ, chết rồi còn bị những kẻ tu hành khẳng định là họ chết do quả báo.
Và còn rất nhiều nơi tôi đến, người dân vẫn chưa có điện, họ làm quần quật trên những cánh đồng mà không có điện, cũng có nhiều nơi người đi làm đồng chết do bị điện giật, những đứa trẻ đi học còn bị dây điện trung thế rơi trúng người…
Giá điện tăng nhưng tính mạng và sức khỏe của người dân luôn bị đe dọa. Cứ nhìn hệ thống dây điện chằng chịt là đủ biết năng lực quản lý của các cấp chính quyền…
Có người ví đất nước này với nhiều thứ lớn lao lắm, còn tôi, tôi ví đất nước này lằng nhằng như những đường dây điện.

https://baotiengdan.com/2019/03/21/dat-nuoc-nhu-nhung-duong-day-dien/

Powered by Blogger.