Hải Ngoại Ngày Nay


LIÊN KẾT HẢI NGOẠI YỂM TRỢ QUỐC NỘI ĐẤU TRANH

GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT CỘNG

GIẢi TRỪ HIỂM HỌA XÂM LĂNG TRUNG CỘNG

Venezuela : Thiếu tiền thừa tổng thống

Saturday, January 26, 2019 // ,
Một chế độ xã hội chủ nghĩa phá sản, lạm phát dự báo 10.000.000% trong năm 2019, hơn 2,5 triệu dân tìm đường tị nạn, đối lập gia tăng sức ép chống tổng thống Maduro sau khi chủ tịch Quốc Hội 35 tuổi, Juan Guaido tự phong « tổng thống đương nhiệm ». Nguy cơ nội chiến tại Venezuela là chủ đề chính trên các trang báo Pháp ngày 25/01/2019.
Venezuela : Hai tổng thống cho một nước hỗn loạn
Dân chúng nổi dậy chống chế độ độc tài, nguy cơ nội chiến tăng cao, Juan Guaido, nhà đối lập muốn nhanh chóng sang trang chế độ Chavez… báo chí Pháp từ tả đến hữu không ngạc nhiên trước những biến động tại Venezuela.
Trên trang nhất, Le Monde thông báo ngắn gọn Venezuela : « Đối lập đảo chính » kèm theo các tiểu tựa « Chủ tịch Quốc Hội Juan Guaido, 35 tuổi, tự tuyên thệ làm tổng thống Venezuela ». Nicolas Maduro tái đắc cử hồi tháng 5/2018 trong một cuộc bầu cử bị phần lớn cộng đồng quốc tế xem là không chính danh. Juan Guaido lập tức được Hoa Kỳ, Canada và nhiều nước châu Mỹ Latinh công nhận, trừ Cuba và Mêxicô.
Cũng trên trang nhất, Le Figaro đăng bức ảnh dân chúng chống chế độ tràn ngập đường phố với hàng tựa : « Nhân dân nổi dậy ». Libération chơi chữ « Lạm phát tổng thống tại Venezuela » và cho biết thêm : sau cuộc biểu dương lực lượng của đối lập, chính quyền Nicolas Maduro cảm thấy bị đe dọa.
Trong các bài phân tích, Le Monde khẳng định « Washington ủng hộ hành động của Juan Guaido ». Tổng thống Donald Trump gia tăng áp lực lên chính quyền Nicolas Maduro. Câu hỏi đặt ra là tại sao từ hai năm nay, Mỹ tiến hành chính sách cứng rắn ? Thứ nhất là cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị ở Venezuela đã gây ra khủng hoảng nhân đạo, tạo ra một làn sóng di dân 2,5 triệu người. Thứ hai, là vấn đề thời cơ, bởi vì kể từ năm 2018, một loạt bầu cử ở châu Mỹ Latinh đã đưa các đảng chính trị có xu hướng bất lợi cho Venezuela lên cầm quyền.
Báo Le Figaro thì nhắc lại là ngay từ đầu nhiệm kỳ, tổng thống Donald Trump đã « tính chuyện thay đổi chế độ ở Caracas ». Tuy chủ nhân Nhà Trắng có xu hướng thích chơi với những lãnh đạo độc tài nhưng ông rất ghét cộng sản. Ông nhanh chóng công nhận Juan Guaido có thể làm nhiều người bất ngờ nhưng thực tế Mỹ đã tính chuyện này từ lâu.
Trong cuộc thảo luận đánh giá tình hình tại Nhà Trắng tối thứ Ba 22/01, tất cả những người hiện diện từ phó tổng thống Mike Pence cho đến cố vấn an ninh quốc gia John Bolton và bốn đại biểu dân cử ở Florida đều thống nhất phương án hành động trong trường hợp « Maduro không từ chức hay sử dụng vũ lực đàn áp ».
Chính danh ?
Juan Guaido đảo chính nhưng liệu Nicolas Maduro có chính danh hay không ? Câu trả lời của Le Figaro và Liberation rất dứt khoát : Đối với nhật báo thiên hữu, một chế độ dùng súng bắn vào dân để tồn tại không phải là một chế độ dân chủ. Do vậy không thể xem chuyện « tái đắc cử » của tổng thống Nicolas Maduro hồi năm 2018 là « chính danh ».
Đã vậy, 20 năm của chế độ Chavez, do trung tá Hugo Chavez dựng lên, đã phá hoại hầu hết các định chế quốc gia. Maduro cấm các chính trị gia đối lập tranh cử, giải thể Quốc Hội lập pháp do dân bầu lên vì nghị viện này nằm trong tay đối lập. Ông đàn áp người dân biểu tình chống đời sống đắt đỏ, đòi lương thực và nhân quyền. Cuộc cách mạng « xã hội chủ nghĩa » đã làm cho quốc gia có trữ lượng dầu khí số một thế giới phải phá sản. Từ 2,5 đến 3,5 triệu dân phải bỏ nước ra đi. Venezuela giờ đây có nguy cơ trở thành một điểm nóng trong cuộc chiến tranh lạnh mới.
Nhưng theo Le Figaro, nhân danh gì mà người ta có quyền đàn áp một dân tộc bày tỏ khát vọng và can đảm đứng lên tự giải phóng khỏi một chế độ hung bạo. Do vậy, cũng theo Le Figaro, các nền dân chủ ở châu Âu ủng hộ đối lập Venezuela và thúc giục chính quyền Maduro thương lượng.
Cùng nhận định, nhật báo thiên tả Libération không xem hành động « tự xưng tổng thống của chủ tịch Quốc Hội lập pháp » định chế duy nhất còn độc lập ở Venezuela, là phương án lý tưởng nhất để mang lại dân chủ. Nhưng với một chế độ « mị dân quá đáng » của tổng thống Maduro, nắm quyền mà xem đối lập khác chính kiến là kẻ thù phải tiêu diệt thì giải pháp duy nhất để ra khỏi bế tắc là trả tiếng nói lại cho dân chúng, tức là tổ chức bầu cử tự do, như Liên Hiệp Châu Âu kêu gọi.
Chủ nghĩa xã hội của những kẻ bất tài
Les Echos giải thích vì sao chế độ của trung tá Hugo Chavez sẽ cáo chung cùng với người kế nhiệm Nicolas Maduro : Ván cờ đã đến hồi kết, Nicolas Maduro không ngồi được bao lâu nữa trên đầu một quốc gia bị phá sản. Venezuela mà một bài học thực tế : không thể phân phát tài sản mà bản thân mình không làm ra.
Lên thay Hugo Chavez qua đời vào năm 2013, Nicolas Maduro nghĩ rằng cần phải dựa vào quân đội để tồn tại. Thế là giới sĩ quan được cung ứng mọi đặc quyền đặc lợi, cho lãnh đạo các công ty xí nghiệp thực phẩm, dầu hỏa và quặng mỏ…
Nhưng bây giờ thì tình thế đã đổi thay. Kinh tế lạm phát 10.000.000%. Nicolas Maduro vô kế khả thi, tiếp tục vơ vét những đô la cuối cùng cung ứng cho quân đội, phát súng cho đám dân quân tham ô với hy vọng sẽ cứu được chế độ qua biện pháp đàn áp. Nhưng một quân đội như thế có thể là tường thành bảo vệ chế độ được chăng ?
Les Echos trở lại hình ảnh tổng thống Maduro và quân đội Venezuela hốt hoảng và làm trò cười cho cả thế giới vào ngày 04/08/2018. Chủ tọa một cuộc diễn binh, tổng thống Maduro đang vinh danh thành tích chế độ thì từ trên không trung một chiếc « drone » bay đến va vào một bức tường và phát ra tiếng nổ nhỏ. Thế là trên khán đài, tổng thống xanh mặt, mồm há hốc hoảng loạn, sợ hãi.


Lực lượng bảo vệ "trùm mền" lên lãnh tụ Maduro đang run lẩy bẩy trong khi quan khách vẫn thản nhìên trước chiếc drone nhỏ xíu
Trong khi đó thì trung đoàn vừa đi đến khán đài danh dự cũng vội vàng thi nhau chạy trốn một cách thảm hại. Vụ việc này, theo Les Echos, làm nhớ đến cuốn phim hài giải trí của vua hề Charlot, Le Dictateur (Nhà Độc Tài), mô tả tâm trạng yếu hèn của Hitler khi mất hết quân binh. Đó cũng là trường hợp của tổng thống Maduro khi mà lực lượng võ trang không đủ can đảm bảo vệ lãnh tụ.
Davos : Bắc Kinh một mình một chợ
Diễn đàn kinh tế Davos kết thúc, Mỹ vắng mặt tạo cơ hội cho Trung Quốc thao túng. Nhưng luận thuyết của phó chủ tịch Vương Kỳ Sơn không thuyết phục được giới doanh nhân.
Theo Le Monde, phó chủ tịch Trung Quốc không bỏ lỡ cơ hội để quảng cáo cho « chủ trương đa phương » của Trung Quốc và chỉ trích thái độ đơn phương của Donald Trump. Tuy nhiên, thông điệp trấn an này không làm cho doanh nhân quốc tế bớt lo âu nhất là nếu chỉ có guồng máy kinh tế Trung Quốc điều hành thương mại thế giới.
Bởi lẽ, kinh tế Trung Quốc ngày nay dựa trên tiêu dùng. Mà người tiêu dùng, trong bối cảnh căng thẳng Mỹ-Trung hiện nay, người dân nào cũng lo âu, mà lo âu thì sẽ bớt mua sắm. Tại Davos, không ai tin là xung khắc Mỹ-Trung sẽ được giải quyết nhanh chóng. Bởi vì, như nhận định của chuyên gia Kevin Sneader với Le Monde, tranh cãi về thuế quan chỉ là bề nổi. Ván bài thật sự là ai sẽ kiểm soát, sẽ khống chế thị trường công nghệ thế giới ngày mai.
Thêm vào đó là tình trạng « bất trắc » theo một chuyên gia Trung Quốc ở đại học Thanh Hoa. Dù đạt được thỏa thuận, thì hiệp định có giá trị trong bao lâu với một tổng thống Mỹ như Donald Trump : hai tuần hay ba tuần ? « Ngày nào Donald Trump còn đó thì bất trắc vẫn còn ».
Cũng trong lĩnh vực công nghệ điện tử của Trung Quốc, La Croix cho biết Pháp rất lo ngại « gián điệp ». Nhiều công ty đã có biện pháp đề phòng, không trang bị linh kiện của tập đoàn Hoa Vi (Huawei).
Đức Giáo Hoàng : Hãy diệt sâu « tham nhũng »
Trong bối cảnh Đức Giáo Hoàng tông du Panama, tham dự Đại hội Thanh niên Công giáo Thế giới, La Croix nhắc lời kêu gọi của lãnh đạo Giáo Hội Hoàn Vũ cảnh báo các nhà chính trị châu Mỹ la tinh bài trừ tệ nạn tham nhũng đang đụt khoét châu lục. Đức Giáo Hoàng cũng kêu gọi giới trẻ chưa bị « ô nhiễm » hãy kêu gọi người lớn hun đúc đức tính phù hợp với phẩm chất và xứng đáng với chức vụ. Thiếu niên Pháp, cũng được khuyến khích phát huy tình nhân loại. Theo La Croix, trong chương trình trợ giúp di dân, một nhóm học sinh Công giáo đang tham gia hỗ trợ các hội đoàn giúp di dân đang tạm trú ở miền bắc.
Thái Lan : Vì sao lúc này ?
Thái Lan sẽ bầu cử Quốc Hội, 5 năm sau ngày đảo chính và nhiều lần trì hoãn. Vì sao vào lúc này ? Le Figaro và Le Monde phân tích : Sau khi chuẩn bị chia rẽ được đối lập, điều chỉnh các đơn vị bầu cử để làm yếu các đảng lớn, đến lúc chính quyền quân sự tự tin có thể tổ chức bầu cử.
Tuy nhiên, theo Le Figaro, dân chúng ở khu vực nông thôn miền bắc Thái Lan chiếm đến phân nửa số cử tri. Mà dân miền bắc Thái rất ủng hộ anh em thủ tướng bị truất phế : Thaksin và Yingluck Shinawatra. Một thủy triều « Áo Đỏ » có thể làm cho tướng Prayuth Chan- Ocha mất đi thế áp đảo.
Cùng nhận định, Le Monde cho là tập đoàn quân sự bắt buộc phải tránh động thái chọc tức 30 triệu dân luôn có thành kiến với thành phần quân đội và bảo hoàng ở Bangkok.
---------

Biến động chính trị Venezuela: Thông điệp cho lãnh đạo Việt Nam

Biến động chính trị và cuộc nổi dậy của nhân dân Venezuela đòi lật đổ tổng thống xã hội chủ nghĩa Nicolas Maduro đang thu hút sự chú ý của nhiều người dùng mạng xã hội Việt Nam trong những ngày qua.
Hai nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền nhận định với VOA rằng nhiều người Việt Nam đang quan tâm đến cuộc khủng hoảng này,  vì người dân Venezuela muốn lật đổ chính quyền xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam áp dụng và nó có thể là một thông điệp cho những nhà lãnh đạo Việt Nam.
Những người ủng hội phe đối lập biểu tình chống lại chính phủ của Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro hôm 23/1. Biến động chính trị này đang thu hút sự quan tâm của nhiều người Việt Nam vì cùng là xã hội chủ nghĩa.
Hôm 23/1, hàng trăm ngàn người dân Venezuela đã đổ xuống các đường phố yêu cầu chấm dứt chế độ xã hội chủ nghĩa của ông Maduro,  trong khi nhà lãnh đạo đối lập Juan Guaido tự tuyên xưng là tổng thống lâm thời trong lúc khủng hoảng chính trị ở quốc gia Nam Mỹ này lên tới đỉnh điểm.
Nhiều người dùng Facebook ở Việt Nam chia sẻ những hình ảnh của cuộc biểu tình ở Caracas,  kèm theo những lời bình luận mà phần lớn là ủng hộ sự nổi dậy của người dân Venezuela để đánh đổ chế độ xã hội chủ nghĩa.
Một Facebooker tên Thanh Ngo viết rằng “Chỉ vì tham vọng của một vài người theo CSXHCN (cộng sản xã hội chủ nghĩa) mà đẩy cả dân tộc vào cảnh lầm than” khi bình luận về một bài viết được chia sẻ trên mạng xã hội với tựa đề “Venezuela: Từ một cường quốc kinh tế tới cảnh… người dân bới rác tìm ăn.”
Nguyễn Chí Tuyến, một nhà hoạt động dân chủ trong nước, cho biết lý do tại sao đây lại là một chủ đề ‘hot’ trên mạng xã hội Việt Nam lúc này.
“Lý do mà (người Việt Nam) quan tâm là vì đất nước Venezuela mặc dù xa Việt Nam nhưng họ có một thể chế từ thời ông Hugo Chavez và bây giờ là ông (Nicolas) Maduro theo con đường chủ nghĩa xã hội nên có nét giống với Việt Nam,” anh Tuyến nói từ Hà Nội. “Cho nên khi chuyện chính trị xã hội xảy ra ở Venezuela thì đương nhiên người ta sẽ nhìn vào đó dưới nhiều góc độ khác nhau, mà đặc biệt người dùng mạng xã hội ở Việt Nam rất vui mừng khi thấy người dân Venezuela xuống đường để đấu tranh đòi dân chủ.”
“Thông điệp cho lãnh đạo Việt Nam”
Trong khi đó, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, cũng là một nhà hoạt động nhân quyền ở Việt Nam, cho VOA biết rằng ông cũng như dư luận trên mạng xã hội quan tâm nhiều về biến động ở Venezuela vì “từ ông (Nguyễn Minh) Triết đến ông (Nguyễn Phú) Trọng đều đã rất thân với chế độ độc tài này.”
“Mọi người quan tâm chủ yếu đến một bài học cho các nhà lãnh đạo Việt Nam rằng ‘hãy coi chừng’ bởi vì Venezuela nó thế thì Việt Nam cũng có thể xảy ra như thế. Đấy là một kiểu ám chỉ.”
Năm 2008, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lúc đó thăm Venezuela và vào năm 2015, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp đón ông Maduro. Theo truyền thông trong nước, Việt Nam và Venezuela có quan hệ hữu nghị “tốt đẹp” và chứng kiến những bước phát triển mới trên nhiều lĩnh vực trong những năm qua.Theo TS Quang A, cũng có những ý kiến trên mạng cho rằng người Việt Nam nên “theo gương Venezuela.“Xuống đường đông như vậy, còn Việt Nam thì không thấy gì cả. Chỉ có xuống đường (ủng hộ) ‘bóng đá‘ là nhiều thôi.”
“Hãy là một Venezuela tiếp theo!”
Hải Uyên, một Facebooker, trong một bài đăng tải trên trang cá nhân hôm 23/1 chia sẻ hình ảnh ông Guaido tuyên bố trở thành tổng thống lâm thời Venezuela kèm theo lời kêu gọi người dân Việt “hãy hành động trước khi quá muộn, hãy là một Venezuela tiếp theo!”
Hình ảnh người lãnh đạo trẻ Guaido cũng được nhiều người Việt Nam chia sẻ và tỏ lòng ngưỡng mộ cũng như mong ước một ngày nào đó sẽ có được một nhà lãnh đạo như vậy.
Người dùng Facebook Lê Hồng Song hôm 23/1 đưa ra những cảm nhận cá nhân của anh về tân tổng thống lâm thời 36 tuổi, người vừa được Tổng thống Mỹ Donald Trump công nhận, trong đó Facebooker này ca ngợi ông dám đứng lên cạnh người dân để “chiến đấu chống chế độ độc tài, xóa bỏ chủ nghĩa xã hội.” Ông Song ước muốn rằng “nếu Việt Nam cũng có những con người như thế này…?”
Một ngày sau khi biến động bùng nổ ở Venezuela, chính phủ Hà Nội hôm 25/1 nói rằng “Việt Nam luôn quan tâm, theo dõi và mong muốn Venezuela hòa bình, ổn định.”
TS cho rằng “giới lãnh đạo Việt Nam cũng phải theo dõi và họ cũng phải rút ra những bài học” từ sự biến động này.
Tổng thống Donald Trump hồi tháng 9 vừa qua kêu gọi các nước trên thế giới “chống lại chủ nghĩa xã hội” và gọi đó là một “bi kịch của nhân loại.” Ông nêu tên Venezuela như là một ví dụ tiêu biểu khi cho rằng “hơn 2 triệu người chốn chạy khỏi đất nước vì chế độ xã hội chủ nghĩa của Maduro.”
VOA

Ký Thiệt: Chuyện người… chuyện lợn

26/01/2019

Cuộc cướp phá của bọn giặc cờ đỏ sao vàng tại Vườn rau Lộc Hưng, thuộc Phường 6, Quận Tân Bình, Sài-Gòn, đang tiếp tục “nhận được” những nguyền rủa và lên án ngày càng nặng nề, gay gắt. Nhiều bài viết, nhiều hình ảnh, youtube đã được đưa lên mạng chuyển đi khắp nơi sự thật về cuộc cướp phá kéo dài trong suốt năm ngày từ 4 tới 8.1.2019 nhắm vào nhà cửa, tài sản của gần 200 gia đình người dân lương thiện “tay làm hàm nhai”.
Image result for cướp phá vườn rau Lộc Hưng
Trong bốn ngày cướp phá với xe cơ giới đã ủi sập tất cả nhà cửa của các nạn nhân và đồ đạc bên trong không kịp và không thể mang ra. Những nạn nhân không thể làm gì hơn là họp nhau từng nhóm năm, ba người rơi nước mắt đứng nhìn khu xóm, nhà cửa mà họ đã sinh sống bình yên hơn nửa thế kỷ, bây giờ tan hoang như vừa trải qua một trận động đất dữ dội.
Nhưng khác với những gì thường xảy ra sau một trận động đất tại bất cứ đâu, trên bất cứ đất nước nào, là nạn nhân của vụ cướp phá tại Vườn rau Lộc Hưng ở ngoại ô “thành phố mang tên Bác” của nước “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” đã không được ai cứu giúp, vì thủ phạm gây ra “trận động đất nhân tạo này” lại chính là cái nhà nước nhân danh “độc lập, tự do, hạnh phúc”.
Vụ cướp phá này bị lên án là cực kỳ tàn bạo, vô nhân đạo vì đã được tính toán để đẩy những nạn nhân đáng thương vào cảnh màn trời chiếu đất trong những ngày “năm hết Tết đến” thiêng liêng theo truyền thống của dân tộc từ hàng ngàn năm qua.
Những nạn nhân này phạm tội gì mà bị trừng phạt dã man như vậy? Theo nhà nước man rợ và bọn nhà báo bồi bút thì xóm Vườn rau Lộc Hưng là nơi tập họp của những thành phần xấu đã chiếm đất bất hợp pháp từ năm 1988 để mở quán thịt chó và dung dưỡng bọn người bất hảo.
Nhưng, sự thật đã không phải như vậy. Theo giấy tờ chứng minh đầy đủ thì khu này đã được lập ra từ năm 1954 khi đất nước bị chia đôi do Hiệp định Genève, hơn một triệu người từ miền Bắc di cư vào Nam chạy trốn cộng sản.
Theo Thông cáo Báo chí số 1 ngày 16.1.2019 của Nhóm luật sư thay mặt một số nhạn nhân vụ cướp phá Lộc Hưng thì “đất Vườn Rau Lộc Hưng đã được người dân ở đây (phần lớn có nguồn gốc người miền Bắc di cư năm 1954) khai thác, sử dụng hợp pháp liên tục từ năm 1955 đến nay, phục vụ cho cuộc sống của họ, mà hầu hết là những lao động nghèo, hoàn cảnh khó khăn. Họ có đủ tài liệu chứng minh về việc này. Sau năm 1975 họ đã nhiều lần đề nghị chính quyền địa phương thực hiện chính sách đất đai của nhà nước Cộng hoà XHCN Việt Nam để xác nhận hiện trạng về đất (không có tranh chấp), làm các thủ tục để cấp các giấy tờ chứng nhận quyền sử dụng đất hợp pháp theo pháp luật đất đai cho họ yên tâm sinh sống, làm ăn. Thế nhưng chính quyền địa phương đã không làm theo các quy định của pháp luật, khiến họ phải khiếu nại, tố cáo liên tục từ năm 1999 đến nay. Song các cơ quan có thẩm quyền vẫn chưa giải quyết dứt điểm để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của họ, khiến cuộc sống, việc làm ăn của họ thiếu ổn định. Chính quyền địa phương cho rằng đất VRLH là đất công (hay đất công cộng) nhằm tước đoạt quyền sử dụng đất hợp pháp của họ, biến họ từ những công dân lương thiện thành người vi phạm chiếm đất công. Họ kiên quyết phản đối cách ứng xử chuyên quyền và trái luật này. Họ đề nghị các luật sư yêu cầu chính quyền địa phương tại TPHCM và trung ương tổ chức tiếp dân đối thoại công khai với họ về vấn đề này.”
Không biết nhóm luật sư này (gồm gần 20 cá nhân và tổ hợp luật sư) sẽ giúp được gì cho cho những nạn nhân đáng thương trong một chế độ mà quyền làm luật và thi hành luật đều nằm trong tay “đảng” và vai trò luật sư được coi như những chậu kiểng trang trí bên ngoài những “tòa án nhân dân”.
Ông Đỗ Duy Ngọc có lý khi viết trên Facebook:
Image result for facebook cover photos
Có dư luận cho rằng vùng đất này dung dưỡng mấy người tham gia chống nhà nước. Họ là những người lên tiếng trước bất công, kêu gọi dân chủ, chống mưu toan xâm lược Việt Nam của Trung quốc, chống Formosa ô nhiễm, đầu độc biển cả Việt Nam. Họ bị bắt bớ, tra khảo tù đày, khi ra tù, công an cô lập họ, không thuê được nhà ở bất cứ đâu vì công an đến làm khó dễ với chủ nhà. Họ đến với Lộc Hưng, cộng đồng giáo dân giúp họ thuê nhà, bênh vực họ và họ dễ thở hơn khi được đùm bọc của cộng đồng, điều này khiến cho chính quyền khó chịu, xem đó là cái gai cần phải nhổ.
Hơn nữa, ở Lộc Hưng lại có căn nhà tình thương của Dòng Chúa Cứu Thế xây lên để làm chỗ trú cho những người thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà. Họ là những người cụt chân, cụt tay, mù mắt không còn thân thích, chẳng còn nơi nương tựa. Các cha cho về đây để có chỗ trú thân. Đã 43 năm sau chiến tranh, xét cho cùng họ cũng chỉ là nạn nhân của một cuộc chiến tranh và bây giờ họ cũng chẳng còn bao ngày ở thế gian này nữa. Thế nhưng, trong mắt của những cán bộ chế độ mới, họ vẫn là kẻ thù không chấp nhận được, không thể sống chung. Những lần từ thiện, khám bệnh, tặng quà cho những người này đều bị đánh phá từ trong trứng nước. Do vậy, khi cưỡng chế Lộc Hưng, ngôi nhà tình thương này là ngôi nhà bị xe ủi dỡ bỏ đầu tiên, những người thương phế binh này là nhóm người bị bắt về phường đầu tiên.
Tại sao chiến tranh đi qua đã gần nửa thế kỷ, chính quyền đã được củng cố từ đơn vị xã phường cho đến trung ương, quân đội trong tay, luật pháp trong tay, sức mạnh trong tay, chuyên chính vô sản có đầy đủ cả mà sao vẫn còn sợ chi mấy anh thương phế binh què cụt, tàn phế, sao không xem họ vẫn là đồng bào ruột thịt của mình, những con người bất hạnh bởi chiến tranh. Cứ mãi phân biệt họ, cứ mãi xua đuổi họ khi họ đã ở tận cùng dưới đáy của xã hội. Làm như thế là quá bất nhân, chỉ là lối cư xử của loài quỷ. Là tận cùng của sự tàn nhẫn. (ngưng trích)
Trước luận điệu của bọn “dư luận viên” vỗ tay hoan hô vụ cướp phá Vườn rau Lộc Hưng, kết tội các nạn nhân là “xây dựng trái phép, đập là phải”, bà Trịnh Kim Tiến đã nhắc lại vài nét lịch sử để giáo dục những kẻ nối giáo cho giặc:
Trước khi kết tội những người dân bị phá hoại tài sản kia bạn cần quay lại lịch sử của mảnh đất vườn rau. Mảnh đất vườn rau được khai hoang và được Hội Thừa sai Paris cấp cho người dân di cư năm 1954. Ngay cả khi người Pháp đặt chân đến mảnh đất này họ cũng chỉ dám nói là mượn để sử dụng và có làm giấy tờ rõ ràng là mượn 12.000m2. 48.000m2 còn lại để người dân sinh sống và trồng rau.
Sau khi đánh chiếm miền Nam, chính quyền Cộng Sản đã lấy luôn mảnh đất 12.000m2 mà Pháp mượn nhà Dòng. Năm 1999, theo chủ trương thời đó, những người có đất được quyền kê khi đất đai tài sản để làm giấy tờ. Tuy nhiên, khi những người dân nơi đây đến trụ sở công quyền để làm giấy tờ thì cơ quan chức năng không giải quyết theo đúng luật chính phủ ban hành.
Sau nhiều lần đi làm thủ tục pháp lý theo đúng quy định hiện hành không thành, năm 2001, chính quyền quận Tân Bình đưa ra một thông tư đòi chiếm luôn 48.000m2 của người dân đang sinh hoạt trên mảnh đất này. Nghị định này vô lý khi người dân không hề để mảnh đất này hoang phế và đương nhiên họ khiếu kiện. Theo đúng luật do chính nhà cầm quyền đặt ra thì người dân đúng, bởi vậy họ không dám ngang nhiên cưỡng đoạt cho đến ngày hôm qua.
Image result for công an cơ giới và Lộc Hưng
Tuy nhiên trong thời gian từ 2002 đến nay, chính quyền quận Tân Bình cố tình làm sai, gây khó dễ cho cuộc sống của người dân nơi đây. Lợi dụng quyền hạn và chức vụ được giao, không cung cấp bất cứ giấy tờ gì cho người dân theo luật định. Thậm chí còn đe dọa, nếu người dân không giao đất ra thì cả đời sẽ phải trồng rau trên mảnh đất vàng ấy. Như vậy rõ ràng người dân xây nhà không phép không phải người dân muốn như vậy mà bị ép phải như vậy. Bao nhiêu năm khiếu kiện không một nhà lãnh đạo nào đứng ra giải quyết để người dân được hưởng quyền lợi chính đáng trên mảnh đất ông cha của họ, để họ được đăng ký thổ cư, được xin cấp phép xây dựng như bao người dân khác.
Và các bạn, những người đang lên án người dân xây dựng trái phép, các bạn đã từng lên tiếng để bảo vệ họ chống lại cái sai của chính quyền này, để họ có được mảnh giấy cho đúng cái gọi là luật định chưa? Các bạn am hiểu luật pháp, tôn trọng luật pháp thì các bạn cần hiểu kẻ cần bị lên án là những kẻ dã tâm muốn cướp đất của người ta chứ không phải là những người bị đập phá nhà cửa ngày hôm qua. Sau khi đập phá những ngôi nhà bị các bạn cho là xây dựng trái phép ấy, nhà cầm quyền tuyên bố rằng sẽ quay lại để san bằng mảnh đất 48.000m2 kia. Các bạn có biết có bao nhiêu gia đình trong đó sẽ phải ra đường ở không? Có những người dành dụm cả đời mới có chỗ nương thân.
Chắc chắn chúng sẽ còn quay lại để cướp cho bằng được miếng mồi lớn này, có thể là ngày mai, ngày mốt hoặc lâu lâu chúng đến đập vài cái nhà, đập đi tương lai của vài gia đình, vì vậy làm ơn dẹp cái suy nghĩ họ đập vì xây không phép đi. Không có lý do gì để chúng ta cho rằng lũ ăn cướp đang làm đúng. (ngưng trích)
Image result for dư luận viên tiếp tay cho bọn cướp cạn.
Bọn người cướp phá Vườn rau Lộc Hưng bị lên án là “quá bất nhân, chỉ là lối cư xử của loài quỷ”,  thì những “dư luận viên”, nhà văn, nhà báo bồi bút làm tay sai cho loài quỷ đội lốt người nên gọi là gì?
Trong một bài tạp ghi mới đây tựa đề “Hữu Thỉnh ‘giải cứu lợn’”, ông Huy Phương đã bàn đến lũ “lợn hai chân” của đảng CSVN, trong đó có đoạn như sau:
Trong lễ tổng kết hoạt động của Liên hiệp các Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam sáng ngày 9 Tháng Giêng, 2019, Chủ Tịch Hữu Thỉnh đã “vui mừng” loan báo các hội viên chuyện họ vẫn tiếp tục được nhà nước hỗ trợ, nghĩa là “nhà nước vẫn nuôi anh em chúng ta!” Hữu Thỉnh còn kể công khi cho biết ông cùng các lãnh đạo Hội đã kiên trì trình bày những trăn trở này với lãnh đạo cao nhất, và cuối lời thỉnh cầu, xin xỏ này đã được đáp ứng!
Ông Hữu Thỉnh cảnh cáo một mối thảm họa cho nhà nước, là nếu không có vụ “bao cấp” này thì nhà nước (hay đảng?) sẽ “mất đi đội quân 4 vạn chiến sĩ canh giữ mặt trận văn hóa tư tưởng của đất nước!” Ghê chưa! Nhiệm vụ của các hội viên các hội văn học nghệ thuật này là gì mà ghê gớm đến như thế, để canh giữ mặt trận ăn hoá của Cộng sản Việt Nam hiện nay, thì phải nuôi ăn đến 40,000 mạng người.
Nói ra điều “nuôi ăn” thì cũng tội nghiệp cho những người được nuôi. Căn cứ trên con số “nhà chăn nuôi” Hữu Thỉnh đưa ra là mỗi năm, nhà nước cộng sản phải bỏ ra 85 tỉ đồng (tương đương với $3.4 triệu). Số tiền này đem chia đều ra cho 40,000 đầu người văn công, thì mỗi người một năm chỉ có vỏn vẹn $85, không đủ tiền một lần cho nửa bữa nhậu của quan chức hạng trung. $85 mà có thể sai khiến, khống chế được một người viết văn, vẽ tranh hay sáng tác nhạc được sao? Quả như vậy thì nhân cách và tài năng của các “văn nghệ sĩ” Việt Nam hiện nay quá rẻ.
Image result for nhà văn hữu thỉnh
Ông Hữu Thỉnh tiết lộ nếu như đề án cải tiến phương thức hoạt động các hội văn học nghệ thuật của Bộ Nội vụ thành hình sẽ gây khó khăn cho Liên Hội với mấy chữ tự nguyện, tự chịu trách nhiệm, tự trang trải. Nghĩa là từ đó cái Liên Hội của Hữu Thỉnh sẽ không còn biên chế, trụ sở, không trợ cấp và đương nhiên ông Hữu Thỉnh cũng không còn cái xe con mà lên xuống!
Nguyên văn mà Hữu Thỉnh nói với hội viên là “Bao thế hệ tài năng, hết lòng vì đất nước! Không thể để cho giới văn học nghệ thuật của chúng ta tự trang trải!” nghĩa là cắt hỗ trợ. Ông Thỉnh cho ra rằng cắt hỗ trợ là không đếm xỉa đến việc “làm thế nào để phát huy tài năng của văn nghệ sĩ!” Với $85 mỗi năm mà đảng có thể phát huy tài năng của văn nghệ sĩ trong cả nước, thì cũng nên làm lắm!…
Như vậy công lao của ông Hữu Thỉnh đối với đất nước không phải là nhỏ và đối với 40,000 văn nghệ sĩ, ông là đại ân nhân. Ông Hữu Thỉnh hí hửng giải thích thêm rằng “Nhà nước hỗ trợ kinh phí hoạt động thực chất là nhà nước nuôi,” và ông lặp lại: “Nhà nước nuôi anh em chúng ta!”
Không phải bây giờ chúng ta mới biết văn nghệ sĩ dưới chế độ Cộng Sản là những văn công, được nuôi ăn như bầy bò để vắt sữa ca tụng đảng và nhà nước, nhưng những điều Hữu Thỉnh mới nói ra với quần chúng hôm nay, nghe ra có vẻ trắng trợn, trần truồng quá.
Lên án vụ “hỗ trợ” này một cách không thương tiếc, tác giả Bình Lưu nào đó đã viết trên Facebook: “Tiền thuế của dân đang nuôi 40,000 con lợn!” Hữu Thỉnh chắc không thấy xấu hổ, nhưng 40,000 hội viên này, nếu ai còn chút lương tri hẳn phải biết đỏ mặt khi có người so sánh mình với lợn! (ngưng trích)
Đã gọi là lợn thì làm sao còn biết “đỏ mặt”? Nhưng, chưa chắc “lợn hai chân” đã… sạch bằng lợn bốn chân.
K‎ý Thiệt

Powered by Blogger.